Các bài hát gợi ý Chúa Nhật 28 TN năm C (02/10/2022 08:59:23 - Xem: 679) Kính thưa quý cha và bạn đọc, nhằm giúp các ca đoàn hát đúng với Phụng vụ của các ngày lễ, Ban Thánh nhạc giáo phận xin gửi đến bạn đọc các bài hát gợi ý.
Justin Bieber và Hailey đăng ký kết hôn vào tháng 9/2018, chỉ sau hai tháng đính hôn ở Bahamas. Một năm sau, đôi uyên ương làm lễ cưới tại Nam Carolina (Mỹ). Ngày 14/9, Justin Bieber đăng thước ảnh đen trắng nằm cạnh vợ Hailey và thú cưng, mừng kỷ niệm 4 năm cưới. Anh bày tỏ: "Cảm ơn em vì đã giúp anh tốt hơn về mọi mặt".
Vợ khóc nức nở trong lễ tưởng niệm nam ca sĩ nhảy từ tòa cao ốc xuống đất . Vy Vy - Ngày 25/08/2022 13:00 PM (GMT+7) Hậu Xôn xao ảnh Tuấn Hưng ôm hôn tình tứ đồng nghiệp nam, nhiều người ví ngọt ngào như phim "Titanic"
Đoàn đã đến dâng hương tưởng niệm Chủ tịch Hồ Chí Minh tại Bảo tàng Hồ Chí Minh - chi nhánh TPHCM (quận 4). Tại đây, các đại biểu đã thành kính dâng hoa, dâng hương lên anh linh Chủ tịch Hồ Chí Minh, dành phút mặc niệm tưởng nhớ công lao của Người đối với sự nghiệp cách mạng vẻ vang của Đảng và dân
Truyện Tình Dục; Sách Phi Hư Cấu; Sách Sử Địa; Hôn Em, Kỷ Niệm TUỔI NGỌC xuất bản 1974. nguồn: hung-viet.org BOOK COMMENTS. 5.0/7 - 10 ratings. Please make a donation to help us pay for hosting cost and keep this website FREE. DONATE. DONATE A BOOK.
Quan niệm phổ biến nhất (đặc biệt ở các nước XHCN) là do hôn nhân được xây dựng trên yếu tố tình cảm giữa các chủ thể và hôn nhân có mục đích là xây dựng gia đình (gia đình thưòng bắt đầu từ hôn nhân, từ quan hệ vợ chồng về tình cảm mà phát sinh các quan hệ
Chương mới nhất 1989. Thứ 1981 chương thắng thua quy tắc 1990. Thứ 1982 chương chiến cách tiêu tụng 1991. Thứ 1983 chương nguyên lực chi uy 1992. Thứ 1984 chương ngươi thua 1993. Thứ 1985 chương khiêu khích 1984. thứ 1977 chương lại thu hoạch một khối ngũ hành thiên cung lệnh bài 1985. Thứ 1978 chương rung động ra sân 1987.
Trong lễ kỷ niệm ngày cưới sau 3 năm hôn nhân, ngoài quà tặng bằng da, các cặp vợ chồng còn tặng nhau những món quà bằng pha lê hoặc kính trong suốt. Cặp đôi hoàng gia đã cùng nhau vượt quá 60 năm hôn nhân và đã tổ chức lễ kỷ niệm đám cưới bạch kim vì tình yêu
App Vay Tiền Nhanh. Thể loại Ngôn Tình, HĐ, HEEditor iNovel 765 trở về trước, Meo_mup từ chương 765Hai người dây dưa với nhau không rõ ràng, thật sự trong lòng đối phương có nhau nhưng lại hành động hoàn toàn ngược nhau. Anh lại dùng cách lừa cô kết hôn với mình nhưng lại không cho cô biết anh là chồng chuyện tình của họ sẽ đi đến đâu?Sáu năm nói- Đưa một trăm vạn đây, tôi cho anh sướng chán thì thôi!Hắn đè cô lên bức tường- Tần Mộ Sở, giữa chúng ta hết rồi, hết thật rồi!Sáu năm sau gặp lại nhau. Hắn đè cô xuống giường - Mối làm ăn một trăm vạn năm xưa, giờ tôi sẽ đòi lại cả vốn lẫn lời!- Nhưng mà tôi đã kết hôn rồi! Đúng, cô đã kết hôn hơn nữa năm rồi! Tuy rằng cô không hề biết bất cứ điều gì về chồng mình cả, thậm chí ngay cả tên của anh ta cô cũng không hay. Điều duy nhất cô biết được là, khi mọi người nhắc đến người đàn ông đó..
Chị Lý vừa liếc nhìn cũng nhận ra thứ này, kích động cười nói với Mộ Sở- Đây là thứ mà thiếu chủ yêu quý nhất! Là do năm đó Cô Lang lão gia đích thân truyền lại cho thiếu chủ! Thiếu chủ chưa bao giờ để chiếc vòng cổ này rời người đâu, cho dù không đeo trên cổ thì nhất định cũng phải đặt ở trong người. Không ngờ nay thiếu chủ lại đưa nó cho thiếu phu nhân cô! Có thể thấy được tình cảm của thiếu chủ dành cho thiếu phu nhân cô không phải là bình thường đâu!Mộ Sở nghe vậy không khỏi kinh nhiều hơn là được chiều mà nghe Tiết Bỉnh nói tiếp- Chiếc vòng cổ này là do ông nội của thiếu chủ đưa cho ngài ấy trước khi qua đời. Cho tới nay thiếu chủ vẫn xem chiếc vòng cổ này như vị thần bảo vệ, mà chiếc vòng cổ này cũng đúng là đã cứu thiếu chủ mấy lần. Bây giờ thiếu chủ tặng nó cho thiếu phu nhân cô, chính là hy vọng nó cũng sẽ bảo vệ cô như đã từng bảo vệ ngài ấy vậy!Mộ Sở ngạc nhiên nhìn chiếc dây chuyền này, ngoài được chiều mà sợ ra thì đa phần là cảm thấy bất ngờ, cảm động, cùng với khó sao chứ?Rõ ràng cô và người đàn ông kia là hai người xa lạ, nhưng tại sao anh lại đối xử cẩn thận tỉ mỉ với cô như vậy? Thậm chí, anh có thể tặng cho cô vật mang theo bên mình quan trọng nhất, thần bảo vệ của anh?Mộ Sở thật sự là nghĩ mãi mà không Trợ lý Tiết, thứ quan trọng như thế, tôi nhất định không thể nhận được!Mộ Sở nói rồi vội lấy vòng cổ từ trên cổ xuống, lo sợ đưa cho Tiết Anh cũng mới nói rồi đấy, đây là bùa bình an của thiếu chủ, cũng đã từng cứu anh ấy mấy lần. Thứ quan trọng như thế, sao tôi có thể lấy được chứ? Làm phiền anh trả thứ này cho anh ấy giúp tôi. Cứ nói là tôi không thể nhận được…- Thiếu phu nhân, không được đâu! Nếu cô mà không thể nhận được thì trên đời này không ai có thể nhận được món quà này hết! Nếu tôi trả chiếc vòng cổ này lại thì e rằng ngày mai cô phải đi nhặt xác giúp tôi mất! Thiếu chủ tiêu diệt tôi là cái chắc!Tiết Bỉnh nói rồi làm động tác cắt …Mộ Sở sợ tới mức nhíu khoa trương tới mức đó chứ?- Đây là vật truyền thừa của nhà thiếu chủ. Cô lại là vợ của ngài ấy, cô nhận thì cũng không có bất cứ chỗ nào không ổn đâu! Nếu cô cố ý muốn trả lại cho thiếu chủ thì cô vẫn nên đích thân trả lại đi. Tôi thật sự là không dám đâu…- Nhưng mà…- Thiếu phu nhân, cô đừng làm khó tôi nữa!Mặt Tiết Bỉnh nhăn như khổ Đúng đấy! Thiếu phu nhân, ngài cứ giữ nó trước đi! Nếu thật sự không muốn thì khi nào gặp thiếu chủ, ngài lại đích thân trả cho ngài ấy là được Lý cũng cuống quýt khuyên mà, muốn gặp được anh, lại là nói dễ hơn làm? Nhưng với tình huống trước mắt này thì Mộ Sở cũng không tìm được cách nào khác tốt hơn, đành phải gật đầu nhận lời- Vậy được rồi! Đành phải thế Sở nói rồi lại đưa vòng cổ cho chị Lý- Chị Lý, chị cất nó giúp tôi đi!Chị Lý vội nhận lấy- Cất đi làm gì chứ? Dù sao thì để ở đó cũng không làm được gì, cứ tạm thời đeo đi!Chị Lý vừa nói vừa đeo lên thay Mộ Thiếu phu nhân, cô đừng không tin nhé. Vòng cổ này thật sự có chức năng xua đuổi tà khí phòng ngừa tai họa đấy! Giống như tên Lưu Triệt kia, nếu hôm qua cô đeo chiếc vòng cổ này trên người thì cô xem hắn ta có còn dám làm xằng làm bậy với cô hay không! Cho nên ấy, cô đừng lãng phí khổ tâm của thiếu chủ nữa, cứ đeo lên trước đi! Phòng ngừa ngộ nhỡ đúng không? Trên đời này, kẻ tiểu nhân khó lòng đề phòng lắm!- Đúng đúng đúng! Chị Lý nói đúng!Tiết Bỉnh cũng vội hùa Sở bật cười- Được rồi. Không nói lại mấy người được. Thế thì tôi cứ đeo nó vậy!Mộ Sở đành phải lại đeo vòng cổ cầm mặt dây chuyền hình vuông đặt trước ngực lên nhìn ngắm mấy lần. Tuy rằng mặt dây chuyền rất đơn giản, thậm chí hoa văn bên trên cũng rất là giản dị, nhưng kỹ thuật chế tạo lại cực kỳ tinh vi, vừa thấy đã biết không phải là vật tầm thường thứ quan trọng như thế, tại sao người đàn ông kia lại muốn tặng nó cho mình chứ?Chẳng lẽ đúng như những gì mà chị Lý và Tiết Bỉnh từng nói? Tình cảm của người đàn ông kia dành cho mình…Phủi phui cái mồm! Sao có thể được chứ?Mộ Sở cuống quýt lắc đầu, vứt cái suy nghĩ đáng sợ đó của mình là ai chứ? Anh ấy lại là ai chứ? Anh ấy đường đường là Cô Lang thiếu chủ, người tồn tại như một huyền thoại sống, sẽ động lòng phàm với một người tầm thương như cô hay sao? Có thể sao?! Trừ phi mặt trời thật sự mọc từ phía tây thì mới có tí khả năng!Nhà họ Tần…Mây đen dày đặc, sắc mặt ai nặng Lưu Triệt băng bó toàn thân đến nhà cầu hôn Tần Triều Tịch thì cô ta tức giận tới mức mắng to- Lưu Triệt, anh cũng không chịu nhìn xem bây giờ mình là cái thá gì mà cũng xứng cưới tôi ư?! Lúc này anh chính là một kẻ tàn phế thứ thiệt!!! Không chỉ què tay mà ngay cả chỗ ấy… Anh đã biến thành đức hạnh này rồi mà còn muốn kết hôn á? Thèm hơi gái muốn điên rồi à?!Lưu Triệt ngồi trên xe lăn, cười đầy mặt dữ tợn nói- Đúng!!! Tao thèm hơi gái muốn điên rồi đây!!! Tao điên rồi nên mới nghe lời một con điên như mày đi dây vào đại tiểu thư nhà họ Tần! Nếu không phải Tần Triều Tịch mày, Lưu Triệt tao đây sao rơi vào nông nỗi này! Tần Triều Tịch, tao nói cho mày biết, hôm nay mày muốn gả cũng được, không gả cũng phải gả! Dáng vẻ người không ra người quỷ không ra quỷ này của tao bây giờ đều là do mày tặng cho đấy! Sau này mày đừng hòng được thoải mái! Là địa ngục thì hai ta cũng phải xuống chung!!!- Anh đang nói lung tung gì đấy?! Có phải tôi biến anh thành cái dạng này đâu? Tại sao anh lại trách tôi chứ?! Còn nữa, Tần Mộ Sở này… Rốt cuộc thì cô ta là ai?! Tại sao anh lại sợ cô ta như vậy?!Sắc mặt Tần Triều Tịch bắt đầu trở nên khó coi. Không phải là vì Lưu Triệt nói muốn cưới cô, mà là vì một câu “Đại tiểu thư nhà họ Tần” trong miệng Lưu Triệt!Ngay cả loại cầm thú kiêu căng ương bướng như Lưu Triệt, trong tình huống bị người khác tra tấn thành dáng vẻ này mà khi nhắc tới Tần Mộ Sở thì vẫn dùng giọng điệu cung kính như thế, có thể thấy được rằng chỗ dựa sau lưng Tần Mộ Sở quả nhiên là không thể khinh thường rốt cuộc thì đó là ai?Lâm Lệ Lan vừa nghe thấy Lưu Triệt nói vậy thì biết ngay là hắn ta đã từng lén lút làm chuyện quá đáng với Tần Mộ Lưu Triệt, tại sao cậu lại thiếu kiên nhẫn như vậy chứ? Tôi đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi! Bảo cậu đừng tự tiện đụng vào cô ta! Sao cậu lại không nghe tôi nói gì cả vậy? Hả? Bây giờ biến thành thế này, cậu lại đổ thừa cho nhà chúng tôi? Con người cậu rốt cuộc có lương tâm hay không vậy?- Bà Tần, những lời bà nói tôi không thích nghe đâu nhé!Người xen vào cuộc đối thoại này là Lưu Lỗ Phong, ba của Lưu mặt Lưu Lỗ Phong vẫn rất là khó coi, bàn tay đặt lên tay vịn sofa vẫn nắm chặt Tại sao con trai tôi lại đi đụng vào cô ta, sao bà không hỏi thử xem con gái cưng của bà ấy? Nếu không phải cô ta đặt bẫy lừa gạt, xúi bẩy đứa con trai đơn thuần của tôi thì con tôi sẽ đi đụng vào đại tiểu thư nhà họ Tần hay sao? Bà nhìn mà xem, bây giờ con trai tôi đã biến thành cái gì? Tôi nói cho nhà họ Tần các người biết, con gái út nhà họ Tần Tần Triều Tịch, nhà họ Lưu chúng tôi chắc chắn sẽ cưới! Bây giờ con tôi đã biến thành thế này, nhà họ Tần các người không trốn thoát trách nhiệm được đâu! Nếu không gả thì đừng trách tôi không khách khí!- Ông…Lâm Lệ Lan tức giận tới mức tái Mẹ!!!Tần Triều Tịch lập tức sốt ruột tới mức đỏ mắt- Con không gả đâu! Con không muốn gả đâu!!- Ông Lưu à, có chuyện gì thì chúng ta cứ bình tĩnh nói chuyện, đừng vội nóng giận…Tần Vệ Quốc vội đi ra hòa nhiên ông ta không mong con gái cưng của mình gả cho tên biến thái Lưu Triệt này. Chưa cần nói đến chuyện trước khi bị tàn phế hắn ta vốn đã có tiếng xấu rồi. Bây giờ không chỉ què hai tay mà ngay cả “chân thứ ba” cũng ra đi luôn. Nếu con gái mình gả cho hắn ta thì không phải là đẩy nó vào hố lửa hay sao?- Ông Lưu, Lưu Triệt biến thành như bây giờ, cũng không thể đổ thừa hết lên đầu con gái út của tôi được. Cô con gái lớn kia của tôi…Nói tới đây, Tần Vệ Quốc thoáng dừng lại một lúc rồi mới nói tiếp- Tôi thấy không bằng thế này đi, tôi tìm con gái lớn của tôi về, trước tiên là hỏi thử xem tình hình cụ thể là như thế nào. Nếu con bé có lỗi với Lưu Triệt trước thì tôi chắc chắn sẽ bắt nó phải chịu trách nhiệm! Cũng nhất định sẽ bắt nó phải đền bù cho nhà họ Lưu các anh! Nhà họ Lưu các anh nếu thật sự muốn con gái nhà họ Tần chúng tôi gả qua đó thì con gái lớn của tôi chắc chắn là người được lựa chọn. Con bé cũng hiểu chuyện hơn nhóc Triều Tịch này, chăm sóc người khác cũng cẩn thận Đúng đấy đúng đấy! Đây đều là cho Tần Mộ Sở gây ra, sao có thể đổ lên đầu tôi được? Ai tra tấn anh đến mức này thì anh hãy tìm người đó đi!Tần Triều Tịch cũng gật đầu lia lịa hùa theo ba Lỗ Phong cười lạnh châm chọc- Tần Vệ Quốc, tôi thấy anh sống nửa cuộc đời rồi mà cũng chẳng tỉnh táo được tí nào cả! Anh có biết con gái lớn của anh là ai không? Thế mà còn hoang tưởng muốn dùng con gái lớn nhà anh để kết hôn chính trị với nhà họ Lưu chúng tôi! Pho tượng phật như con gái lớn nhà anh ấy, đừng bảo là nhà họ Lưu chúng tôi không nâng được, e rằng cho dù là trung ương đến đây cũng không có mấy ai dám động vào cô ấy đâu! Cả nhà các người đúng là một lũ ngu ngốc hết chỗ nào, có một pho tượng phật như thế mà không đặt trong nhà cúng bái, còn hãm hại cô ấy cả ngày! Chỉ bằng chút thủ đoạn của các người mà cũng xứng để đấu với cô ấy chắc? E rằng các người còn không đủ tư cách mà xách giày cho cô ấy! Nếu ngày nào đó các người có chết thì cũng chẳng biết rằng tại sao mình lại chết đâu! - …Lời nói của Lưu Lỗ Phong khiến mọi người trong phòng nghe mà thay đổi sắc mặt. Ngay cả Tần Triều Tịch luôn coi trời bằng vung cũng lộ vẻ kiêng Vệ Quốc và Lâm Lệ Lan đưa mắt nhìn nhau, trong mắt hai người cũng đều là khó hiểu cùng với sợ lẽ, đúng như những gì mà họ từng đoán vậy, sau lưng Tần Mộ Sở thật sự có người? Hơn nữa, người này còn là một nhân vật quyền thế tới mức có thể ra lệnh dễ dàng, hùng mạnh tới mức có thể một tay che trời, khống chế mọi chuyện!Nhưng rốt cuộc thì nhân vật quyền thế đó là ai chứ?- Ông Lưu, có phải ông biết nhân vật đó là ai không vậy?Vẻ mặt Tần Vệ Quốc xám ngắt như tro, hỏi Lưu Lỗ Lỗ Phong liếc nhìn ông ta bằng ánh mắt lạnh Nói ra sợ là hù chết anh thôi! Nhân vật quyền thế này chính là Cô Lang! Mà con gái lớn yêu dấu của ông bây giờ chính là thiếu phu nhân chính thức của tổ chức Cô Lang đấy!- Cô… Cô Lang? Thiếu phu nhân? Con gái lớn của tôi Tần… Tần Mộ Sở?!Tần Vệ Quốc sợ tới mức nhũn chân, suýt nữa thì khụy gối xuống Ba!!!Tần Triều Tịch thấy vậy vội xông lên đỡ lấy ông Ba sao vậy? Cô Lang đó là ai mà khiến ba sợ quá vậy? Còn nữa, con đĩ Tần Mộ Sở kia gả chồng khi nào thế? Tại sao chúng ta đều không biết?- Câm mồm!Khuôn mặt già nua của Tần Vệ Quốc trắng bệch, giận dữ quát Tần Triều Tịch một tiếng khiến cô ta sợ tới mức rụt cổ lại. Ngay sau đó, nước mắt tủi thân trào ra, cô ta tức giận giậm chân- Mẹ, mẹ nhìn ba kìa! Con tốt bụng an ủi ba mà ba còn mắng con nữa!Lúc này sắc mặt của Lâm Lệ Lan cũng không dễ nhìn hơn chồng mình là mấy, hai tay đan vào nhau đặt trước người, nhưng vẫn không kìm nén được mà phát run.
Thể loại Ngôn Tình, HĐ, HEHai người dây dưa với nhau không rõ ràng, thật sự trong lòng đối phương có nhau nhưng lại hành động hoàn toàn ngược nhau. Anh lại dùng cách lừa cô kết hôn với mình nhưng lại không cho cô biết anh là chồng chuyện tình của họ sẽ đi đến đâu?Sáu năm nói- Đưa một trăm vạn đây, tôi cho anh sướng chán thì thôi!Hắn đè cô lên bức tường- Tần Mộ Sở, giữa chúng ta hết rồi, hết thật rồi!Sáu năm sau gặp lại nhau. Hắn đè cô xuống giường - Mối làm ăn một trăm vạn năm xưa, giờ tôi sẽ đòi lại cả vốn lẫn lời!- Nhưng mà tôi đã kết hôn rồi! Đúng, cô đã kết hôn hơn nữa năm rồi! Tuy rằng cô không hề biết bất cứ điều gì về chồng mình cả, thậm chí ngay cả tên của anh ta cô cũng không hay. Điều duy nhất cô biết được là, khi mọi người nhắc đến người đàn ông đó..
Chương 1Sáu năm về Mộ Sở, nghe nói cậu đá đàn anh Lâu để yêu tài tử khoa âm nhạc à? Có thật không thế?Tần Mộ Sở vừa tan tiết giải phẫu thì đã có bạn học thích buôn dưa chạy đến hỏi Mộ Sở mỉm cười- Đúng vậy!- Không phải chứ? Trước kia cậu yêu anh ấy chết đi sống lại cơ mà? Sao nói đá là đá ngay được thế? Anh ấy là ai chứ hả? Người ta là Lâu Tư Trầm đấy! Bao nhiêu con gái trường này đổ xô vào anh ấy còn không kịp, cậu thì hay rồi, có mà còn không biết quý!Tần Mộ Sở sửa lời cô bạn một cách rất nghiêm trang- Phải nói là mình yêu tiền nhà anh ta đến chết đi sống lại mới đúng!- …Cô bạn há hốc miệng ra vì ngạc nhiên. Tần Mộ Sở nói thế cũng thẳng thắn quá rồi. - Ôm được một trăm vạn rồi, đương nhiên cũng đến lúc bái bai nói câu này, vẻ mặt của Tần Mộ Sở tươi rói như hoa, thoạt trông hả hê vô bạn kia đang muốn nói thêm, nhưng vừa định mở lời thì đột nhiên nghẹn họng- Đàn anh… đàn anh Lâu…Lâu Tư Trầm lẳng lặng đứng phía đối diện, bóng dáng cao lớn mà cô đơn, đôi mắt lạnh lùng nhìn đăm đăm vào Tần Mộ Sở như thể muốn ăn tươi nuốt sống cô luôn thở của Tần Mộ Sở hơi nghẹn lại, và cánh tay ôm cuốn sách bỗng siết chặt ra cô đã nhìn thấy hắn ở phía đó từ những lời vừa nói ra, cũng là cô cố ý để cho hắn nghe Mộ Sở ơi, mình có việc bận mất rồi, mình đi trước nhé…Bạn học vội tìm cớ đánh bài Tư Trầm cất bước đi tới gần tim cô đau thắt lại theo từng bước chân của đến khi…Cái bóng cao lớn của người đàn ông kia bao phủ cả người hương thơm ngát đặc biệt trên người hắn xâm lấn hơi thở của cô. Không hiểu vì sao, cô bỗng thấy sống mũi cay sè và lệ nóng suýt nữa trào lên khóe mi, may mà cô ép mình nén Lặp lại những lời em vừa nói cho tôi nghe!Giọng nói khàn khàn của hắn thoạt nghe vô cùng bình thản, thế nhưng ai hiểu hắn thì đều biết sự bình thản ấy chỉ là khúc dạo đầu trước khi bão nổi mà thôi!Tần Mộ Sở thở dồn lúc lâu sau, cô ngẩng đầu lên rồi nhìn thẳng vào hắn- Tôi chủ động tìm mẹ anh để đòi một trăm vạn kia đấy! Còn nữa, từ trước tới giờ tôi chỉ yêu một mình Cố Cẩn Ngôn. Quan hệ giữa chúng ta kết thúc rồi, hết rồi… ưm ưm ưm…Tần Mộ Sở còn chưa nói xong thì môi cô đã bị đôi môi mỏng lạnh lẽo của người đàn ông kia phủ như một con thú hoang đang phát cuồng, một tay ấn cô áp sát bức tường sau lưng, một tay nâng cằm cô lên rồi công thành chiếm đất trên răng môi cô một cách cực kì bá đạo. Hắn cướp đoạt hương thơm đặc biệt thuộc về riêng mình cô, hắn xâm chiếm hoàn toàn từng hơi thở của cô…- Ưm… ưm…Tần Mộ Sở vùng vẫy, giãy dụa, đẩy hắn Tư Trầm, đủ rồi! Buông tôi ra!Đủ hay không đủ, từ trước tới giờ không phải do em quyết định!Thân hình cao lớn của Lâu Tư Trầm đè nặng cơ thể mềm mại của cô. Hắn bễ nghễ nhìn cô từ trên cao, đáy mắt kìm nén lửa giận bừng bừng- Lúc trước, khi trăm phương ngàn kế quấn lấy tôi, đáng ra em phải biết em chưa từng có quyền quyết định lúc nào thì chúng ta chấm dứt!Nói xong, Lâu Tư Trầm suồng sã luồn tay vào trong áo cô!Hắn đang cố ý!!Hắn đau khổ vì cô, hắn nổi giận vì cô, thậm chí hắn còn muốn bóp nát cô trong tay mình!- Đừng làm thế!!Tần Mộ Sở hô lên rồi hoảng hốt nắm lấy bàn tay đang tác loạnLâu Tư Trầm! Anh là đồ khốn…Đồ khốn? So độ khốn nạn, Lâu Tư Trầm tôi mặc cảm với em!Bàn tay ngang ngược càng thêm sỗ sàng trong thân thể cô, và cơn giận của hắn khiến cho động tác trên tay mạnh bạo hơn nhiều. Tần Mộ Sở thở hổn hển, hai mắt đỏ bừng lênĐược, anh muốn lên giường với tôi đến thế thì được thôi! Một trăm vạn! Đưa cho tôi một trăm vạn nữa, tôi cho anh sờ chán thì thôi! Ngủ chán thì thôi! Anh có muốn không?!…Bàn tay đang làm loạn trên người Tần Mộ Sở chợt dừng ngón tay bỗng chốc lạnh tựa tuyết Mộ Sở rùng mình…Lâu Tư Trầm rút tay ra khỏi người cô, động tác cứng đờ. Sau đó, giọng nói khàn khàn của hắn lại vang lên lạnh lẽo- Tần Mộ Sở, chúng ta hết thật rồi!Nói đoạn, hắn đẩy cô ra đầy chán ghét, thế rồi quay người, hờ hững bỏ quay đầu lại!Cuối cùng, vẫn là chính hắn đặt dấu chấm tròn cho quan hệ giữa hai người Mộ Sở ngồi thụp xuống, ôm chặt lấy cái bụng đang đau râm ran, sắc mặt tái nhợt dưới của cô, máu râm rỉ chảy… Truyện đánh dấuNhấn để xem...Truyện đang đọcNhấn để xem...
- Lại đây...Lâu Tư Trầm vỗ chỗ trống bên giường mình, ý bảo Tần Mộ Sở đến Mộ Sở cũng không suy nghĩ lung tung nữa mà vội vàng ngồi xuống rồi hỏi- Thấy thế nào rồi? Bác sĩ bảo sao?Nói đoạn, cô lại duỗi tay sờ trán hắn Anh sốt vì nhiễm trùng vết thương à? Cô hỏi nhiều quá! Bảo tôi trả lời câu nào trước đây? Lâu Tư Trầm bỏ tay Tần Mộ Sở xuống, cầm trong bàn tay to rộng của mình rồi Trả lời hết Mộ Sở mặc cho hắn nắm lấy tay mình, không giãy dụa, cũng không rút ra Bác sĩ bảo thế nào? Không đáng ngại. Vết thương có nhiễm trùng không? Hơi hơi. ... Thế nghĩa là có nhiễm trùng rồi!Tần Mộ Sở cau chặt đôi mày thanh tú, cắn môi dưới, nhìn hắn đầy lo lắng Vết thương đau lắm đúng không? Đau lắm, đau đến mức phải có người lên giường hầu hạ rồi. Tần Mộ Sở lườm hắn- Ăn nói hẳn hoi!Lâu Tư Trầm xốc chăn xuống giường Vào phòng thay quần áo chọn một bộ đồ ra đây cho tôi. ... Anh không nằm nữa à? Đói rồi, đi ăn cơm trước. Ừ nhỉ! Tần Mộ Sở vào phòng thay quần áo rồi nói vọng ra Ở ngoài gửi nhiều đồ ăn vào đây lắm, hơn nữa hình như đều là do đầu bếp nhà hàng Michelin nấu thì phải! Chủ nhiệm Lâu à, bây giờ cuối cùng thì tôi cũng hiểu vì sao anh thích ở khách sạn mà không chịu về nhà rồi, ngày nào cũng sống sung sướng, cơm đến há mồm, áo đến giơ tay thế này thì tôi cũng muốn ở khách sạn luôn! Thế thì đến đây. Lâu Tư Trầm tựa vào cửa phòng thay đồ rồi ...Tần Mộ Sở phát giác ra mình lại tự lấy đá đập chân chuyển đề tài một cách cứng ngắc- Ban nãy nhìn mấy bác sĩ ở ngoài mà tôi phát hoảng luôn. Họ là các bác sĩ hàng đầu trên thế giới đó! Chậc chậc, đáng lẽ ban nãy tôi phải lấy điện thoại quay lại cảnh tượng rầm rộ ấy mới đúng, mời nhiều bác sĩ nổi tiếng tập trung lại một chỗ như vậy vất vả biết chừng nào chứ!Cùng lúc ấy, Tần Mộ Sở cũng nhận ra sự chênh lệch giữa cô và người đàn ông người trên trời, một người dưới Mộ Sở vừa chọn đồ cho Lâu Tư Trầm đứng ngoài cửa, vừa nói với hắn- Sao tôi lại cảm thấy anh không đơn giản như vẻ bề ngoài nhỉ?Lâu Tư Trầm nhướn mày, đáy mắt toát lên ánh nhìn sâu xa- Ý gì thế?Tần Mộ Sở suy nghĩ nghiêm túc rồi lắc đầu- Không nói rõ ra chỉ thấy người đàn ông trước mặt này toát ra hơi thở thần bí mà cô chẳng thể nhìn rõ mà hắn thật sự chỉ là con trai lớn của họ Lâu, thì vì sao hắn lại có thể triệu tập được tất cả những bác sĩ nổi danh vào bậc nhất như thế? Bình thường bọn họ đều rất kiêu ngạo, muốn mời được một người đã khó lắm rồi, huống hồ là cả một nhóm đến phục vụ hắn ta?Hơn nữa, bọn họ vô cùng cung kính với Lâu Tư Trầm, hiển nhiên đó không phải là thái độ mà các bác sĩ được thuê về nên có, mà là sự cung kính tự nhiên phát ra từ chính nội tâm họ!Vết thương trên người hắn còn là do súng gây ra...Tần Mộ Sở cảm thấy càng ngày mình càng không nhìn thấu được người đàn ông trước thực sự chỉ đơn giản như những gì mình biết thôi ư?Tần Mộ Sở chọn cho hắn mộ chiếc áo sơ mi trắng sọc xám và một chiếc quần Tây đen Được không? Tùy cô! Lâu Tư Trầm dễ tính một cách bất Thế cứ mặc vậy đưa quần áo cho Tư Trầm không nhận- Tôi là người bị thương đấy, cô mặc cho tôi Mộ Sở quẫn bách đến mức đỏ bừng cả mặt- Đừng quậy nữa, anh bị thương ở ngực chứ tay chân có sao đâu!Nói đoạn, Tần Mộ Sở nhét quần áo vào tay hắn rồi giận dữ lườm hắn một cái- Tôi tắm cho anh là quá lắm rồi, đừng có mà được voi đòi Tư Trầm bật cười, nhận lấy quần áo rồi nói đầy tà tứ- Được, cô tắm cho tôi là được, còn quần áo để tôi tự Tư Trầm vừa nói vừa mặc áo sơ Mộ Sở lườm hắn, hờn dỗi Tôi đi ăn sáng đây! Anh rửa mặt xong thì đi ăn đi không nguội. Ừ. Lâu Tư Trầm vừa cài cúc áo vừa Tần Mộ Sở đi ra khỏi phòng ngủ thì đoàn bác sĩ đông đảo đã rời đi, trong phòng khách chỉ còn lại một mình thư kí Chào cô kí Lâm chào Chào cô, thư kí Lâm, sáng sớm đã làm phiền cô Mộ Sở nghĩ may mà Lâu Tư Trầm có một thư kí đáng tin, chứ nếu không cô không biết phải làm thế nào Không sao, đây đều là việc mà tôi phải làm đoạn, thư kí Lâm đưa cho cô một tờ danh sách Cô Tần, đây là đơn thuốc của ngài Lâu và một số điều cần chú ý, bình thường làm phiền cô nhắc nhở ngài ấy giúp tôi nhé. Được, tôi sẽ nhắc anh ta uống thuốc đúng giờ. Nếu không còn việc gì nữa thì tôi xin phép đi trước. Thư kí Lâm không muốn ở đây làm cái bóng đèn giữa hai người họ đâu. Vâng, cô cứ đi làm việc của cô đi! Có chuyện gì thì gọi cho tôi nhé. Thư kí Lâm rời vừa đi thì Lâu Tư Trầm cũng đã mặc xong quần áo rồi đi ra khỏi phòng Mộ Sở không thể không thừa nhận rằng, hắn là người đàn ông mặc sơ mi và quần Tây đẹp nhất, phong cách nhất mà cô từng dù lúc này hắn không thắt caravat, mấy cúc áo sơ mi từ cổ xuống cũng không chịu cài, thế nhưng ăn mặc như thế cũng chẳng làm giảm đi mảy may khí chất ngạo mạn toát ra từ người hắn. Dường như hắn đến cùng ánh sáng rực rỡ, khiến cho Tần Mộ Sở chẳng thể nào rời mắt kể là dáng người, diện mạo hay khí chất, người đàn ông này đều rất gợi tình!Khó trách sao năm đó cô lại bị hắn mê hoặc đến thần hồn điên đảo, đến tận bây giờ vẫn chẳng thể lấy lại cả thân thể và trái tim Nhìn gì thế?Lâu Tư Trầm đã đến gần cô từ bao Hả?Bấy giờ Tần Mộ Sở mới hồi thần lại, cô ngượng quá, vội quay đi- Không gì, ăn cơm thôi!Cô quay người đi vào phòng Tư Trầm rảo bước đuổi Mộ Sở mở món ăn được giữ ấm, vừa thấy đồ ăn được đựng trong khay bạc thì không khỏi thốt lên kinh ngạc- Bữa sáng này quá xa xỉ rồi!Mỗi món không nhiều lắm nhưng chủng loại lại cực kì đa dạng, có nhiều món mà Tần Mộ Sở còn chưa thấy bao giờ, chẳng trách cô cứ như nhà quê ra Thích thì ăn nhiều chút Tư Trầm ngồi xuống bên như hắn không có hứng lắm với bữa sáng đa dạng trước mặt. Hắn không ăn vội, mà cầm tờ báo sáng thư kí Lâm chuẩn bị cho mình rồi chăm chú lật Mộ Sở hơi bất mãn. Cô nhíu mày, gõ dao nĩa lên bàn ăn, nhắc hắn- Ngài Lâu, đừng vừa ăn vừa đọc, dạ dày anh đã không tốt rồi, giờ mà không chăm sóc nó tử tế thì nó sẽ biểu tình cho anh xem!Nói đoạn, cô dùng nĩa xiên một miếng điểm tâm nhỏ, đặt vào đĩa ăn của hắn- Ăn cơm xong rồi xem tiếp, được không?Lâu Tư Trầm ngước mắt lên khỏi tờ báo rồi nhìn Tần Mộ Sở ở đối diện Sao lúc trước tôi không nhìn ra cô lắm chuyện như thế nhỉ? ... Ý là bây giờ anh kì thị tôi chứ gì?Tần Mộ Sở bực mình cắn cái dĩa trong tay rồi liếc nhìn hắn đầy căm giận- Chó cắn Lã Động Tân, không biết lòng người tốt!Chẳng phải cô muốn tốt cho hắn hay sao hả?- Nếu anh thấy tôi phiền quá thì tí nữa ăn cơm xong tôi sẽ đi Mộ Sở nhét một chiếc bánh ngọt vào miệng làm cho hai má phồng Tư Trầm liếc cô mà buồn cười. Sau đó hắn thả tờ báo xuống, cầm lấy dao nĩa- Hài lòng chưa?Tần Mộ Sở cười tươi roi còn tạm được!Bao nhiêu buồn bã trong lòng Tần Mộ Sở tan thành mây khói, ăn cái gì cũng thấy ngon hơn. Cô vừa nhét thức ăn vào miệng, vừa khen không ngừng nghỉ- Đầu bếp Michelin đúng là đẳng cấp, cái gì vào tay họ cũng thành sơn hào hải vị cả. Cái bánh ngọt này cũng thế này, ăn ngon quá là ngon!Lâu Tư Trầm nhìn vẻ thỏa mãn trên mặt cô, nét dịu dàng đong đầy trong ánh Mộ Sở thấy hắn nhìn mình chằm chằm thì không ăn nữa, cô bỗng thấy hơi thẹn thùng Anh nhìn tôi mãi thế làm gì? Lần đầu thấy phụ nữ ăn uống xấu nết như cô, lạ mắt ấy mà. Lâu Tư Trầm đáp, mắt đượm ý ...Tần Mộ Sở lườm hắn- Anh không móc mỉa tôi mấy câu thì khó ở lắm phải không?Lâu Tư Trầm nhếch lông mày, không nói gì thò tay về phía Tần Mộ Sở!Tần Mộ Sở hoảng hốt né ra sau theo bản năng rồi nhìn hắn với vẻ đầy nghi tay của Lâu Tư Trầm vươn phải khoảng không, hắn cau mày, nét không vui hiện rõ trên vẻ mặt- Đừng động Mộ Sở bèn ngồi im ngoan ngoãn, không dám động đậy hắn vươn tới, ngón tay lạnh lẽo vuốt lên miệng cô rồi xoa mấy Mộ Sở giật Tư Trầm híp mắt liếc cô ra chiều ghét bỏ Ăn bánh ngọt mà mồm toàn vụn bánh! Tần Mộ Sở, cô là phụ nữ đấy! ... Rõ ràng ngón tay hắn lạnh ngắt, thế mà Tần Mộ Sở lại thấy khóe miệng mình nóng rực lên như phải vội vàng lau miệng rồi nói với vẻ luống cuống Thì vì bánh ngon quá mà! Nếu thích thì tôi bảo họ ngày nào cũng làm cho cô ăn. -... Thôi vội vàng xua tay từ Sao?Lâu Tư Trầm cau Mộ Sở cắn cái nĩa trên tay rồi nói với vẻ vô tội- Anh đừng có làm tôi quen với cuộc sống xa hoa lãng phí này, tôi ăn cơm rau dưa quen rồi...Đôi mày hoàn mỹ của Lâu Tư Trầm cau lại thành một chữ “xuyên” Tần Mộ Sở, cô sợ tôi đột ngột xông vào cuộc sống của cô à? Hả? Gì cơ? Tôi chẳng hiểu anh nói gì cả. Tần Mộ Sở chột dạ, giả dám nhìn hắn thêm cái vì... lời hắn nói đâm trúng tim đen của sợ lắm! Sợ hắn sẽ xông vào cuộc đời mình lần nữa, và càng sợ hơn rằng cô sẽ quen với cuộc sống có hắn cạnh bên!
niệm niệm hôn tình