Dưới đây là 14 chia sẻ từ những người định cư Mỹ sẽ giúp ích cho bạn bắt đầu cuộc sống ở Mỹ như thế nào là dễ dàng và nhanh chóng thích nghi nhất. Trường học miễn phí. Trường công sẽ được miễn phí đồng nghĩa với việc khi đi học sẽ không phải đóng tiền. Đi làm phải đóng thuế.
Cuộc sống ở Mỹ bắt đầu bằng ao ước có nhu cầu sống tối thiểu. Nhưng khát vọng con người ngày càng thăng tiến, người Việt cũng không ngoại lệ. Thế giới. 10:00 19/07/2018. Người Việt bắt đầu cuộc sống ở Mỹ như thế nào? Người Việt vốn rất chịu khó, họ
Ngôn ngữ và chiếc xe là chìa khoá mở đầu cho cuộc sống nơi xứ người, ngày nào còn chưa có hai thứ này thì bạn sẽ còn bế tắc (trích bài viết của Quinhon11 trên VNExpress). Tuy rằng nội dung bài viết cũng chẳng có gì cao xa, to lớn như những bí quyết làm giàu, chỉ là một phần kiến thức nhỏ nhoi, nhưn
Nội dung8 khu chợ nhất định phải đến ở Việt NamChợ đêm phố cổ Hội An (Hội An)Điểm nổi bậtNên mua gì?Những điều cần lưu ýChợ đêm cuối tuần Hà Nội (Hà Nội)Điểm nổi bậtNên mua gì?Những điều cần lưu ýChợ Đồng Xuân (Hà Nội)Điểm nổi bậtNên mua gì?Những điều cần lưu ýChợ Bình Tây […]
Cash Cab - chiếc taxi độc nhất vô nhị sắp lăn bánh tại Việt Nam Thứ Tư, 17/10/2012 09:35 VOVGT - Một chương trình truyền hình thú vị, ẩn chứa nhiều bất ngờ dành cho các hành khách di chuyển bằng
Vậy đó, cuộc sống luôn có biết bao điều đẹp đẽ ở xung quanh bạn, chờ đón bạn chạm đến, nhưng nếu bạn cứ thờ ơ, cứ bắt chúng phải chờ đợi bạn thì rồi một ngày nào đó chúng cũng sẽ trôi theo dòng thời gian không bao giờ biết chờ đợi ai.
Ly hôn với người chồng kém 6 tuổi, hiện Minh Thư một mình nuôi con và có cuộc sống ít ai ngờ được. Sự kiện: Sao Việt, Hậu trường những ngôi sao, Sao Việt: vinh quang và cay đắng. Minh Thư là một trong những diễn viên đình đám, từng rất được chú ý qua bộ phim Gái nhảy
Trong giai đoạn đầu của Đông Sơn, nghệ thuật và thẩm mỹ hoàn toàn phiên bản địa, gồm có hiệnvật tuyệt mỹ như trống đồng Ngọc bạn hữu của thời rất thịnh; tiến trình sau chót gồm ảnhhưởng nước ngoài lai về loại hình và vật thường dùng, họa tiết hoa văn
Vay Tiền Nhanh Ggads. Bài viết của bạn Chí Vân Tâm đề cập gần như chính xác mọi điều về cuộc sống ở Mỹ, nhưng tất nhiên trong nội dung bị giới hạn nên đã không thể lột tả toàn cảnh về cuộc sống ở nơi này. Sang Mỹ sinh sống, cái trở ngại to lớn nhất là tiếng Anh. Không có tiếng Anh thì đi đâu làm gì cũng vướng vấp, riết rồi hoảng loạn. Nhiều đêm có người còn mộng mị mong về lại cố hương. Tiếp đó là tuổi tác và công việc. Thường thì việc làm chia làm 2 loại, trí óc và tay chân. Các cô chú lớn tuổi sang Mỹ rất đau đầu về khía cạnh công việc. Vì đi làm thì sức không bằng các dân gốc Mễ, gốc Sì, gốc Phi mà nhất là mấy thành phố đông dân, thiếu việc thì lương lại quá ư là thấp. Làm trí óc thì không hẳn nhẹ hơn, nhưng sẽ phù hợp với gốc dân sức nhỏ, vai gầy như Việt Nam mình. Tuy nhiên nói đi thì cũng nói lại, chua cay là vậy, nhưng các cô chú sang Mỹ là điều rất đáng khâm phục. Chưa kể đời bố sẽ củng cố đời con. Trình độ học vấn của con em dân Việt Nam mình không tệ chút nào. Chợ hoa tết của người Việt ở California. Ảnh Tuy Can Về học hành, tuổi nào cũng học được, miễn dốc lòng dốc sức. Chẳng ai cười bạn, cũng không ai soi mói đời tư của bạn. Học ra rồi làm gì? Cái không thiên đường tiếp theo của Mỹ là ở đây. Tỉ lệ thất nghiệp khá cao! Học ra đôi khi lóng ngóng mãi không ra việc. Mà rồi đôi khi có việc cũng xa tít mù tắp, phải dời sang sống tại tiểu bang khác và phải xa gia đình một thời gian. Các bạn biết không, mỗi tiểu bang của Mỹ to lớn như 1 quốc gia nếu so với Viật Nam hay các tiểu quốc khác. Nên dọn đi, dọn lại là điều khá chán nản với truyền thống an cư của người Việt mình. Lại phải đau đầu suy nghĩ. Vậy tại sao việc làm là quan trọng? Bảo hiểm và chi phí khám chữa bệnh hao phí nhiều và cao lắm. Không có bảo hiểm thì lỡ ra có chuyện gì là sính vính luôn. Cái vinh dự quốc gia hàng đầu về chăm sóc y tế cộng đồng cũng đi đôi với chi phí y tế cao nhất thế giới có khi. Bảo hiểm giúp mình giảm nhẹ tiền khám chữa bệnh. Vậy đi mua bảo hiểm. Không phí, không thừa nhưng thú thật hồi mới qua cái vụ bảo hiểm này làm mình tiếc tiền dễ sợ. Nhưng nói đi phải nói lại, có việc làm là có nhiều thứ. Có nhanh hơn những gì mình mong muốn tại quê nhà! Ví dụ cái nhà, một người nhân viên bình thường không thể mua nổi nếu không có thu nhập không thường xuyên hay bất thường nào đó các bạn hiểu văn hóa kinh doanh, dịch vụ bên quê nhà rồi ha. Vậy rồi với lương ba cọc ba đồng thì chia ra xem căn nhà 1 tỷ đồng thôi, ta phải để dành trong bao lâu? Bên Mỹ thì khác chút. Không trả góp không phải dân Mỹ. Trả góp đây không phải là mô đen gì hết. Trả góp để xây điểm tín dụng như bạn Chí Vân Tâm đề cập ở trên. Nhưng cái hay của trả góp là mình có mình xài sớm, góp xong nó hư, mình lại góp. Nhà thì từ ngày đi down đủ tiền cho ngân hàng và bắt đầu góp là có thể dọn và ở. Xui xui mất job, hết góp nổi, nó kéo nhà. Vậy đó! Góp xong cái nhà đầu cũng hai màu tóc vì lo đó nghen. Lối sống cũng phải thay đổi ít nhiều. Sẽ là rất phù hợp nếu ai thích cơm, bỏ phở. Mình đề cập cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen. Bạn có gia đình, bạn chung vai đấu cật với bạn đời thì cuộc sống cũng dễ dàng hơn. Còn ngoại tình lăng nhăng thì xem như thả dốc không phanh nếu chính bản thân bạn không có gì bền vững trong sự nghiệp. Còn nghĩa đen là mình có xu hướng ăn cơm nhà sẽ tiết kiệm rất nhiều. Hãn hữu lắm đi ra ngoài ăn, ăn xong bo từ 10-20% thì có mà tiếc đứt ruột. Xin đừng nghĩ mình keo khi nói vậy. Chính ra phàm là dân Việt, cơm với nước mắm cũng sẽ thấy ngon hơn thứ phở lạt lẽo tại Mỹ đó. Cà phê cũng nhạt nhẽo, rồi ... ui thôi ẩm thực nghĩ đến mà oải người. Mình keo cũng được, tiết kiệm cũng được. Nhưng ai đó qua đây đi làm rồi, va vấp cái công việc tay chân rồi mới biết. Tụi chủ nó trả lương đáng đồng tiền bát gạo lắm, chứ không có chuyện sáng 9 giờ cafe 4 giờ về mà ăn lương tháng ngon lành đâu. Cái mà mình thích nhất mà sắp sửa đề cập ở đây là cái dịch vụ và cách đổi đãi người với người. Mặc dù đó là hai vấn đề của kinh tế và xã hội, nhưng gom lại là vì mình sẽ thích lắm khi người đối diện nói chuyện tôn trọng mình. Không có đâu cái kiểu hoạnh họe, chửi lên đầu lên cổ để vòi tiền nhằm tăng chất lượng phục vụ. Mong có vài ý chia sẻ cùng các bạn đọc. Đi Mỹ được cứ đi, đóng thuế được cứ đóng, học được cứ học, giấc mơ Mỹ nằm ở chỗ bạn dám lao ra ngoài đi cày thuê cuốc mướn. Đi rồi sẽ sợ, sợ rồi muốn về, nhưng ở quen rồi bảo về sẽ không ai dám mặc dù than ầm trời luôn. Theo Vnexpress
Năm 2005, chị tôi đi định cư với gia đình chồng bên Mỹ. Đó là một tin vui với cả họ hàng nội ngoại, vì 10 năm xa cách, vợ chồng chị và các con mới được đoàn tụ. Hồi mới qua, chị hay viết thư kể chuyện “bên bển”. Sau này email thông dụng thì viết email. Câu chuyện hòa nhập cộng đồng của chị thật háo hức. Biết bao trải nghiệm đầu tiên đầy bỡ ngỡ và hạnh phúc. Cuộc sống Mỹ đã bắt đầu như thế nào?Công việc của chị cũng như bao người Việt xa xứ, là làm trong các tiệm nails. “Chị thấy cũng không vất vả mưa nắng như bán hủ tiếu ở quê nhà em ạ. Tiền lại khá hơn và quan trọng là tụi nhỏ có cơ hội học hành.” Chị viết như rủ rỉ tâm tình với tôi về cuộc sống Mỹ ở bên nhớ của những người con xa xứ không thể nói thành thoảng chị gửi về cho tôi vài món đồ. Khi thì bộ quần áo, đôi giày, lọ nước hoa nam,…. hoặc có lúc gửi về cho nhà mấy trăm đô. Tôi đọc rất nhiều bài viết về cuộc sống Mỹ của người Việt xa xứ, nên thương chị đứt ruột. Những đồng tiền đó là bao nhiêu tháng ngày chắt chiu của chị. Tôi bảo chị “Em đã đi làm, cũng không thiếu thốn gì, chị đừng gửi gì về cho em.” Tôi cũng chẳng giục giã chị về thăm nhà. Một chuyến đi về quê là cả một năm trời anh chị tích bảo, sẽ có lúc tôi và ba mẹ sẽ sang thăm anh chị và mấy cháu. Tôi nói là nói thế thôi, chứ biết cũng khó lòng thực hiện được giấc mơ đoàn viên. Nhưng không hiểu sao từ lúc nào trong tôi bắt đầu nuôi “giấc mơ Mỹ”. Tôi tìm hiểu nhiều hơn về Mỹ. Văn hoá, con người, địa lý, khí hậu và cuộc sống Mỹ. Đặc biệt là California, nơi anh chị tôi đang lần vào dịp Tết của năm 2018, chị gọi điện về nhà với giọng đượm buồn. Hơn 10 năm chưa được về quê nên nhớ quê nhà da diết. Tôi bảo Tết sang năm em và ba mẹ sẽ sang du lịch Mỹ để thăm chị.”“Thật không?” giọng chị ngờ vực. Tôi đáp cứng “Em hứa đấy!” Chị nói như reo “Cậu Út giỏi quá! Chị cám ơn nhé.” Rồi tự nhiên chị bật khóc ngon lành làm lòng tôi thắt lại vì thương cuộc sống ở Mỹ của đã hứa và mong rằng lời hứa ấy sẽ thành sự thật. Cầu mong cả gia đình sẽ được đặt chân đến Mỹ đúng Tết âm lịch để cả nhà được đoàn viên. Được như thế là thỏa nguyện của bố mẹ tôi, của chị và của tôi nữa. Hành trình mơ ước của gia đình tôi đang chờ chúng tôi phía Nam Bài dự thi Hành trình mơ ước
Trong bài viết hôm nay, mình với tư cách là một người đã có kinh nghiệm sống, học tập và làm việc tại Mỹ, sẽ chia sẻ về cách sống, văn hóa, con người, giao thông và việc làm tại Mỹ. Bài viết sẽ mang lại cho các bạn một cái nhìn tổng quan nhất về cuộc sống ở Mỹ cũng như các lời khuyên thiết thực nhất để khi đặt chân tới Mỹ, các bạn có thể nhanh chóng hòa nhập một cách tốt nhất có thể, đây cũng là là điều kiện cần và đủ cho sự thành công sớm nhất cho sinh tiếp trong cuộc sống thường ngày ở Mỹ Nhờ sự phát triển của công nghệ, việc giao tiếp và tương tác, vốn dĩ đã được đề cao trong xã hội, nay lại càng được đề cao tại Mỹ. Để không bị bỡ ngỡ, hãy chuẩn bị sẵn sàng và tự tin để giới thiệu bản thân mình một cách dõng dạc nhất trước các bạn học, giáo sư và nhân viên trong và ngoài trường. Sử dụng Email và Internet một cách thông minh, tận dụng nguồn lực sẵn có để trao đổi thông tin hiệu quả. Có một thực tế là, kể cả sinh viên Mỹ sống xa nhà, skype hay email là các phương tiện được họ sử dụng thường xuyên để giao tiếp và liên lạc với bạn bè và gia đình. Văn hóa làm việc của người Mỹ Người Mỹ đề cao tính cá nhân individualism và sự khác biệt uniqueness. Cho dù quan hệ gia đình và bạn bè có thân thiết đến mức nào đi nữa, khi làm việc, tính cá nhân, độc lập làm việc luôn được đề cao. Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là người Mỹ không làm việc được trong nhóm. Khi được giao việc làm cùng đồng nghiệp, mỗi cá nhân sẽ tiết chế cái tôi của mình để mang đến kết quả tốt nhất, chứ không đề cao việc ai sẽ là người nổi bật nhất trong nhóm. Người đứng đầu thường được gọi là Lãnh Đạo Leader chứ không phải là Sếp Boss. Cũng vì vậy, sự thoải mái trong lúc làm việc cũng là một điều quan trọng. Sự khác biệt về tuổi tác, giới tính hay địa vị xã hội không phải là vấn đề lớn. Sinh viên có thể gọi giáo sư bằng tên và ngược lại. Ngoài ra, việc đặt câu hỏi cũng được xem là tôn trọng các giáo sư. Điều này có nghĩa là bạn nắm hiểu được bài giảng và có thể đưa ra sự phản biện. Cuối cùng, người Mỹ luôn đặt kết quả công việc lên hàng đầu. Cụ thể, điểm số trung bình, năng lực học tập của sinh viên luôn là cái nhìn đầu tiên từ phía nhà tuyển dụng. Với sự khác biệt về văn hóa này, việc Sốc Văn Hóa’ là điều tất yếu, không thể tránh khỏi cho các du học sinh. Vì vậy, mình có một số lời khuyên cho các bạn như sau - Đầu tiên, nhớ nhà, cô đơn, lạc lõng, khóc ròng trong một, hai tháng đầu tiên là điều hoàn toàn bình thường. - Giữ liên lạc với bạn bè và gia đình của bạn qua mạng xã hội facebook, twitter, zalo, email, skype. - Trong thời gian đầu có thể nấu ăn những món ăn quen thuộc, vừa đỡ nhớ cơm mẹ nấu, lại có thể tiết kiệm chi phí. Thế nên lúc xếp hành lý có thể mang một số đồ khô đi như mì gói, gia vị, thực phẩm khô. - Tham gia các hoạt động xã hội, các câu lạc bộ trong trường sẽ giúp bạn mở rộng mối quan hệ, làm quen với các bạn có cùng sở thích, thêm đó là phát triển khả năng ngôn ngữ. - Trong trường luôn có trung tâm chăm sóc sinh viên quốc tế, một số trường còn có trung tâm tâm lý dành cho các bạn có nhu cầu chia sẻ. Đây là nơi các bạn có thể giãy bày tâm sự và cảm thấy tốt hơn sau mỗi buổi ghé thăm. Nơi ở, học tập và sinh hoạt Sinh viên trước khi đi học chắc chắn đã được các tư vấn viên cho các bạn sự lựa chọn về chỗ ở. Tuy nhiên, có một số và ưu nhược điểm của từng loại hình như sau - Ký túc xá, là những tòa nhà với nhiều phòng ngủ và sinh hoạt, thường với hai hoặc ba người cùng giới ở 1 phòng. Các bạn sinh viên ở ký túc xá thường chia sẻ các phòng tắm lớn bao gồm phòng tắm và vòi hoa sen. Đa số các trường đại học ở Mỹ yêu cầu sinh viên năm nhất ở trong ký túc xá. Điểm cộng của việc này là sinh viên được ở trong khuôn viên trường, việc đi lại dễ dàng, học tập nhóm và mở rộng mối quan hệ với các bạn cùng phòng. Nhược điểm là chi phí cho ký túc xá thường đắt hơn ở ngoài. - Thuê nhà, trong trường hợp trường không có ký túc xá hoặc không yêu cầu sinh viên ở trong ký túc xá. Tuy nhiên, văn phòng tư vấn nhà ở ngoài khuôn viên sẽ giúp bạn tìm được một nơi thích hợp để sinh sống. Thông thường, văn phòng điều phối các hoạt động để giúp sinh viên tìm một bạn cùng phòng tương ứng để chia sẻ chi phí; họ cũng cung cấp thông tin về các khu phố lân cận, bao gồm các nhà hàng phổ biến, khu vực mua sắm, công viên và giải trí, và phương tiện giao thông công cộng. - Ở cùng một gia đình bản địa cũng là một lựa chọn khả thi cho sinh viên. Trong một chương trình nhà ở, bạn sẽ được đặt trong một gia đình người Mỹ mà cách trường khoảng 20 đến 45 phút. Bạn sẽ có phòng riêng, và các bữa ăn sẽ được cung cấp. Sống với một gia đình Mỹ sẽ cho phép bạn đắm chìm vào văn hoá Mỹ khi bạn thích nghi với cuộc sống của gia đình bạn đang sống. Bạn có thể tận hưởng những tiện nghi như ở nhà và trong cuộc sống gia đình, ngay cả khi bạn ở xa nhà và trong một đất nước hoàn toàn mới. Giao thông Sẽ tùy thuộc vào từng bang và hạt mà bạn ở mà các bạn có thể cân nhắc đến việc sử dụng các phương tiện đi lại phù hợp nhất với bản thân. Cụ thể, ở các thành phố lớn như New York, Boston, Chicago, San Francisco thì phương tiện công cộng như xe buýt, tàu điện ngầm cực kì phát triển, nó có thể chạm đến mọi ngóc ngách trong thành phố cũng như ngoại ô. Tuy nhiên nếu bạn ở các hạt nhỏ, vùng ít dân cư thì việc có bằng lái xe là một ý tưởng tốt cho việc đi lại, du lịch. Ở Mỹ, thanh niên đủ 16 tuổi đã có thể bắt đầu học và thi bằng lái xe. Các trường đại học cũng có các chuyến xe buýt di chuyển trong khuôn viên trường, hoặc trường với các trung tâm mua sắm trong thành phố. Vì vậy, để chuẩn bị tốt hơn, hãy nghiên cứu về nơi bạn sẽ ở tại Mỹ. Việc làm ở Mỹ Khi du học dưới dạng thị thực F1, du học sinh có thể làm việc đến 20 giờ trong khuôn viên trường. Các trường đại học ở Mỹ có thể xem như một thành phố thu nhỏ với đầy đủ các tiện ích từ nhà hàng, bưu điện, bệnh viện đến các cửa hàng tạp hóa, quầy sách. Vì vậy, công việc làm thêm cũng rất đa dạng từ bồi bàn, nhân viên bán hàng, phòng chuyển phát nhanh hay hỗ trợ ở các phòng nghiên cứu, gia sư. Ngoài ra, nếu bạn có khả năng tiếng Anh tốt kèm theo một kiến thức phong phú, và mối quan hệ tốt với các giáo sư, bạn có thể xin làm trợ giảng. Nhưng những công việc này thường rất cạnh tranh, vì tính chất công việc nhẹ nhàng hơn,hãy tạo một ấn tượng thật tốt với giáo sư của các bạn. Chú ý đến tiểu tiết, ví dụ đi học sớm hơn, hay là đặt câu hỏi để làm thầy cô nhớ đến các bạn cũng là một cách tạo mối quan hệ, tạo tiền đề cho công việc thuận lợi cho các bạn. Giấc mơ Mỹ’ là điều mà hàng triệu người trên thế giới đều mong muốn trở thành hiện thực. Hãy dám’ mơ, thể hiện bản thân của mình và nỗ lực không ngừng để đạt được nó. Tác giả Đinh Nam Phương – NGO Internships – bang Virginia, Mỹ.
Cuộc sống ở Mỹ bắt đầu như thế nào? Ngôn ngữ và chiếc xe là chìa khoá mở đầu cho cuộc sống nơi xứ người, ngày nào còn chưa có hai thứ này thì bạn sẽ còn bế tắc… Sau bài viết “Người Việt sống khoẻ ở Houston“, tôi nhận được nhiều thư hỏi thăm. Nhận thấy nhu cầu tìm hiểu về đời sống hiện tại ở Mỹ nói chung và Houston nói riêng rất cao, do đó dựa theo một số thắc mắc của bạn đọc, tôi cố gắng tìm tài liệu để viết tiếp bài này. Tuy rằng nội dung bài viết cũng chẳng có gì cao xa, to lớn như những bí quyết làm giàu, chỉ là một phần kiến thức nhỏ nhoi, nhưng có lẽ cần thiết với một số người đã hay đang có ý định qua đất nước này sinh sống. Những năm đầu 75-85, phần lớn người Việt Nam khi tới Mỹ đều được hội đoàn hay nhà thờ đứng ra bảo lãnh hỗ trợ, cũng như được hưởng quy chế khá cao, nhất là những gia đình có con em nhỏ dưới 18 tuổi. Khi đó họ chẳng cần phải lo lắng, cứ từ từ tìm hiểu, học hỏi để hội nhập, mọi thứ đã có chính phủ lo. Đến từ một đất nước nghèo, nhu cầu vật chất cuộc sống còn ở mức tối thiểu, nên ai cũng hài lòng với hiện tại, nhất là thời điểm đó, nhìn quanh người Việt ai cũng nghèo như nhau, chẳng ai giàu hơn ai để so sánh. Đời sống ở đâu cũng vậy, phải đi làm mới có thu nhập trang trải cuộc sống hàng ngày. Hơn nữa nhu cầu vật chất theo cuộc sống ngày càng lên cao. Ngày mới qua, chỉ ao ước có nhu cầu sống tối thiểu. Nhưng khát vọng con người là thăng tiến, người Việt cũng không ngoại lệ, nên sau nhiều năm hội nhập, cuộc sống người Việt ở hải ngoại đã không còn cách biệt với người bản xứ, hay có thể có phần trội hơn. Vì người Việt vốn rất kiên trì chịu khó, cũng như bỏ công bỏ của nhiều để đầu tư cho học vấn con cái, nên sau nhiều năm, thành quả của họ có thể nhìn thấy một cách rõ ràng, phải nói là đáng ngưỡng mộ. Còn thành phần mới qua định cư sau này, hầu hết là ra đi theo quy chế di dân, cá nhân bảo lãnh, như cha mẹ bảo lãnh cho con, anh em bảo lãnh cho nhau, chồng bảo lãnh vợ, do vậy điều kiện vật chất, thời gian hỗ trợ giúp đỡ có phần hạn chế hơn nhiều. Đồng thời, vào thời điểm hiện tại, cuộc sống ở Việt Nam đã cải thiện hơn xưa. Có những bạn đang có cuộc sống tốt, có nhà do cha mẹ để lại, có việc làm ổn định, hàng tháng hay thỉnh thoảng được thân nhân nước ngoài hỗ trợ một vài trăm đô la, có thể rất giàu hoặc không giàu, nhưng chí ít cũng có cuộc sống ung dung. Do đó có ước vọng rằng đi ra nước ngoài để có cuộc sống dễ dàng hơn, nhất là một cường quốc như nước Mỹ, và điển hình là thấy Việt kiều hải ngoại nhiều người thênh thang áo gấm về làng. Với suy nghĩ như vậy, nên không ít người qua tới đây, thiếu kiến thức tối thiểu của cuộc sống hải ngoại, khi đối diện với khó khăn không lường trước đã không thích ứng được, dẫn đến suy sụp tinh thần, bất đắc chí, than thân trách phận, có khi oán trách cả người đã bảo trợ họ sang, vì sao giàu thế mà không lo cho họ một cuộc sống như họ muốn. Thành ra cả người bảo trợ lẫn người được bảo trợ đã lâm vào cảnh khó khăn bứt rứt, tiến thoái lưỡng nan, sứt mẻ tình cảm. Ở bài viết này, tôi xin đưa ra những bước bắt buộc phải có của cuộc sống mới, mà bạn cần phải vượt qua, nếu muốn tái định cư ở một đất nước xa lạ, mọi thứ từ ngôn ngữ cũng như cách sống hoàn toàn khác biệt. Sau khi đặt chân đến xứ Mỹ, người thân người bảo trợ sẽ mất vài ngày đưa bạn đi làm giấy tờ, hợp thức hoá cần thiết cho cuộc sống ở Mỹ, như thẻ căn cước, thẻ y tế, xin nhập học cho bọn trẻ. Dưới đây là những quyền lợi bạn được hưỡng từ chính phủ – Các cháu dưới 18 tuổi sẽ vào học trường tiểu học và trung học gần nhà. Có xe bus đưa rước đi về hai bận, ăn trưa miễn phí ở trường. Có thể được cho vào lớp đặc biệt thời gian đầu để củng cố Anh ngữ. Nhớ đem theo đầy đủ học bạ ở bên Việt Nam, và cần dịch sang tiếng Anh – Các cháu trên 18 tuổi có thể ghi danh nhập học ở trường cao đẳng địa phương với tên gọi là Community College. Ở đó bạn có thể học tiếng Anh và chọn một nghề nào đó làm kế sinh sống trong tương lai. Tùy theo sở thích và trình độ, bạn có thể chuyển tiếp lên trường đại học 4 năm để lấy bằng cử nhân. Nếu bạn không có thu nhập, hoặc thu nhập thấp, thì tất cả miễn phí. Hầu hết ai cũng được chính phủ tài trợ xin học bổng, đây là quyền lợi chung cho mọi công dân Mỹ. Ngoài tiền học phí, sách vở do chính phủ giúp, miễn hoàn trả, nếu đủ điều kiện, bạn có thể nộp đơn vay tiền từ chính phủ, giúp hỗ trợ sinh sống để có thể học toàn thời gian. – Con nít dưới 18 tuổi, người già trên 65 tuổi được trợ cấp y tế toàn phần của chính phủ medicaid, và còn có thể xin thêm được food stamps trợ cấp thực phẩm. – Những người trên 18 tuổi hoặc dưới 65 tuổi, thu nhập thấp sẽ xin được trợ cấp y tế bán phần của chính phủ, như ở Texas có chương trình Gold card mà người Việt mình hay gọi là thẻ vàng. Mỗi tiểu bang có những chương trình và tên gọi khác nhau. Những người mới nhập cư, hầu hết đủ điều kiện được hưởng vì chưa có thu nhập. Người bảo trợ, hoặc cho gia đình bạn ở tạm nhà họ một thời gian ngắn cho đỡ tốn kém, hoặc tìm mướn dùm bạn một căn nhà mắc rẻ tùy theo khả năng và từ đây sẽ bắt đầu hành trình gian khổ, tự túc tự cường của chính bạn. Nếu bạn có vốn mang theo, có tiền sống một thời gian không đến nỗi quẫn bách, thì lúc này bạn nên tranh thủ học tiếng Anh, cho dù không cần nhiều, nhưng ít nhất nghe được, nói được chút ít để kiếm việc làm, vì chẳng lẽ họ mướn bạn vào làm, còn phải mướn thêm người thông dịch? Một điều cấp bách khác là phải học lái xe. Nhờ người thân kiếm mua một chiếc xe, mới cũ mắc rẻ tùy khả năng. Đây là chuyện bắt buộc nếu không có tiền, bạn cũng phải thương lượng với người thân để hỏi mượn, sau này sẽ hoàn trả. Quỹ thời gian ở nước ngoài rất eo hẹp, không ai có thể đưa đón bạn mỗi ngày đi và về. Ngôn ngữ và chiếc xe là chìa khoá mở đầu cho cuộc sống, ngày nào còn chưa có hai thứ này thì bạn sẽ còn bế tắc. Trường hợp bạn không có tiền mang theo, nghĩa là vô sản, thì không thể chần chờ. Bạn phải chấp nhận bất cứ việc làm nào đương nhiên là lương thiện, dù là những việc làm tay chân nặng nhọc, những việc không cần chất xám, để kiếm tiền trang trải cuộc sống gia đình. Người bảo trợ, họ có thể tự nguyện giúp bạn thời gian đầu trong khả năng, nhưng họ không có bổn phận phải nuôi bạn và gia đình bạn. Hoặc dù họ có muốn, đôi khi cũng không đủ khả năng, vì số phí này không phải là con số nhỏ. Còn việc làm ở xứ người trong trường hợp bạn là người mới ở đất nước này sẽ như thế nào? Cũng không khó hiểu, này nhé Cứ tưởng tượng, một người mới nhập cư đi xin việc làm không nói, không nghe được chủ muốn nói gì, kinh nghiệm nghề nghiệp không có, đôi khi cũng đã có tuổi, sức khoẻ không còn sung mãn… Tất cả là con số không, không khác đứa bé còn đang chập chững tập đi, thì bạn sẽ làm được những gì, ngoài những việc không ai muốn làm mới tới tay mình. Vậy thì sao? Có hai trường hợp 1. Bạn là người năng động, tự tin Tôi chấp nhận vì tôi biết, với tôi đây chỉ là tạm thời. Một thời gian nữa, khi quen cuộc sống ở đây, rành đường xá, tiếng Anh giỏi, tôi sẽ tìm một việc làm khá hơn, hợp với khả năng hơn. Với tôi, đều quan trọng hơn cả là môi trường, điều kiện sống tốt cho tương lai, sự phát triển của các con. Tôi tin với khả năng của mình, tôi chấp nhận dấn thân. 2. Bạn không chấp nhận được thực tại – Lỡ ôm một ảo mộng thiên đường. – Từng nghe cuộc sống bên Mỹ vất vả, mà không hình dung được tới mức này. – Ở Việt Nam tôi sướng gấp mấy lần, công việc cũ nhàn hạ, có nhân viên, tội gì. Tiếng là qua Mỹ mà tôi phải làm những chuyện nặng nhọc, như làm tiệm phở, làm chợ, giữ con nít. – Nhìn chung quanh, thấy người qua trước giàu có, trong khi tôi phải làm việc tay chân như thế này, thật là mất mặt, biết vậy tôi không đi. Hay thậm chí có bạn nằng nặc đòi quay về Việt Nam! Đó là những trường hợp tôi thấy đang xảy ra rất nhiều. Mỗi lần quyết định đi hay ở đều không phải chuyện đơn giản. Ngoài chuyện tốn kém tiền bạc, thời giờ, còn có nỗ lực tình cảm của nhiều người thân. Trong khuôn khổ bài viết ngắn này, tôi chỉ có mục đích phần nào giúp cho bạn hiểu rõ con đường trước mặt, để có một quyết định sáng suốt nhất. Những người Việt tha hương từ nhiều năm trước, họ không có chọn lựa nên dù thế nào cũng cắn răng dấn thân, kiên quyết đạp đổ mọi trở ngại. Nhờ vậy, có thể nói gian khổ họ trải qua, nhất là tinh thần, gấp vạn lần hoàn cảnh hiện tại của các bạn, nhưng họ đã vượt qua và thành công. Còn hiện tại, bạn có lợi thế hơn nhiều. Bạn có người thân bên cạnh hướng dẫn trong cuộc sống mới, có chút tiền mang theo. Cộng đồng Việt Nam hải ngoại đã vững mạnh. Về tinh thần, bớt được nhiều cảm giác bơ vơ lạc lõng. Tuy nhiên, thời nào cũng có những việc bạn phải tự làm. Đó là nỗ lực phấn đấu, việc này không ai có thể làm thay thế bạn được. Tôi hy vọng những thành quả giàu sang của người đi trước sẽ là động lực cho bạn dấn thân, chứ đừng lấy đó so sánh, phân bì để rồi thay vì dấn thân tiến bước, bạn trở thành thất chí, than thân trách phận, dùng ánh mắt cay đắng nhìn đời. Tôi đã chứng kiến không ít người là nạn nhân của nhân sinh quan sai lầm này. Hãy nhớ những người thành công hiện giờ, họ cũng phải trải qua một thời gian dài phấn đấu, không khác gì bạn bây giờ. Hay có khi còn khổ hơn bạn bây giờ nữa. Còn nếu bạn đọc xong bài viết này, đã có chút khái niệm, thấy rằng hoàn cảnh mình ở Việt Nam tốt hơn, thì tôi khuyên bạn nên ở lại nước mình, đừng đi làm chi cho phí thì giờ, tốn tiền và tốn công người bảo trợ. Nước Mỹ chưa bao giờ tự phong đất nước này là thiên đường, chỉ là từ những cảm nhận của một đại đa số nào đó, ưu ái mến tặng cho nó mà thôi. Thiên đường hay địa ngục là do từng trường hợp cá nhân, đừng thần thánh hoá quá, để rồi thất vọng. Theo quan điểm của riêng tôi, đất Mỹ không là thiên đường một cách huyễn hoặc, xa xôi. Đất Mỹ cũng có ưu, có khuyết, và nhiều mặt tầm thường như mọi nước khác. Có đều tôi có thể khẳng định, nơi chốn này cho bạn và nhất là giới trẻ rất nhiều cơ hội để tiến thân. Chỉ là bạn có chịu nắm lấy hay không mà thôi! Tôi biết bài viết này chỉ đúng trong một phạm vi nhỏ nào đó, không phản ánh được tất cả. Nếu không phải trong trường hợp mình, cứ xem như đọc một chuyện tầm phào. Cám ơn bạn.
Ngôn ngữ và chiếc xe là chìa khóa mở đầu cho cuộc sống nơi xứ người, ngày nào còn chưa có hai thứ này thì bạn sẽ còn bế tắc… 0400 04/07/2021 Những năm đầu 75-85, phần lớn người Việt Nam khi tới Mỹ đều được hội đoàn hay nhà thờ đứng ra bảo lãnh hỗ trợ, cũng như được hưởng quy chế khá cao, nhất là những gia đình có con em nhỏ dưới 18 tuổi. Khi đó họ chẳng cần phải lo lắng, cứ từ từ tìm hiểu, học hỏi để hội nhập, mọi thứ đã có chính phủ lo. Đến từ một đất nước nghèo, nhu cầu vật chất cuộc sống còn ở mức tối thiểu, nên ai cũng hài lòng với hiện tại, nhất là thời điểm đó, nhìn quanh người Việt ai cũng nghèo như nhau, chẳng ai giàu hơn ai để so sánh. Đời sống ở đâu cũng vậy, phải đi làm mới có thu nhập trang trải cuộc sống hàng ngày. Hơn nữa nhu cầu vật chất theo cuộc sống ngày càng lên cao. Ngày mới qua, chỉ ao ước có nhu cầu sống tối thiểu. Nhưng khát vọng con người là thăng tiến, người Việt cũng không ngoại lệ, nên sau nhiều năm hội nhập, cuộc sống người Việt ở hải ngoại đã không còn cách biệt với người bản xứ, hay có thể có phần trội hơn. Vì người Việt vốn rất kiên trì chịu khó, cũng như bỏ công bỏ của nhiều để đầu tư cho học vấn con cái, nên sau nhiều năm, thành quả của họ có thể nhìn thấy một cách rõ ràng, phải nói là đáng ngưỡng mộ. Còn thành phần mới qua định cư sau này, hầu hết là ra đi theo quy chế di dân, cá nhân bảo lãnh, như cha mẹ bảo lãnh cho con, anh em bảo lãnh cho nhau, chồng bảo lãnh vợ, do vậy điều kiện vật chất, thời gian hỗ trợ giúp đỡ có phần hạn chế hơn nhiều. Đồng thời, vào thời điểm hiện tại, cuộc sống ở Việt Nam đã cải thiện hơn xưa. Có những bạn đang có cuộc sống tốt, có nhà do cha mẹ để lại, có việc làm ổn định, hàng tháng hay thỉnh thoảng được thân nhân nước ngoài hỗ trợ một vài trăm đô la, có thể rất giàu hoặc không giàu, nhưng chí ít cũng có cuộc sống ung dung. Do đó có ước vọng rằng đi ra nước ngoài để có cuộc sống dễ dàng hơn, nhất là một cường quốc như nước Mỹ, và điển hình là thấy Việt kiều hải ngoại nhiều người thênh thang áo gấm về làng. Với suy nghĩ như vậy, nên không ít người qua tới đây, thiếu kiến thức tối thiểu của cuộc sống hải ngoại, khi đối diện với khó khăn không lường trước đã không thích ứng được, dẫn đến suy sụp tinh thần, bất đắc chí, than thân trách phận, có khi oán trách cả người đã bảo trợ họ sang, vì sao giàu thế mà không lo cho họ một cuộc sống như họ muốn. Thành ra cả người bảo trợ lẫn người được bảo trợ đã lâm vào cảnh khó khăn bứt rứt, tiến thoái lưỡng nan, sứt mẻ tình cảm. Ở bài viết này, tôi xin đưa ra những bước bắt buộc phải có của cuộc sống mới, mà bạn cần phải vượt qua, nếu muốn tái định cư ở một đất nước xa lạ, mọi thứ từ ngôn ngữ cũng như cách sống hoàn toàn khác biệt. Sau khi đặt chân đến xứ Mỹ, người thân người bảo trợ sẽ mất vài ngày đưa bạn đi làm giấy tờ, hợp thức hoá cần thiết cho cuộc sống ở Mỹ, như thẻ căn cước, thẻ y tế, xin nhập học cho bọn trẻ. Dưới đây là những quyền lợi bạn được hưởng từ chính phủ – Các cháu dưới 18 tuổi sẽ vào học trường tiểu học và trung học gần nhà. Có xe bus đưa rước đi về hai bận, ăn trưa miễn phí ở trường. Có thể được cho vào lớp đặc biệt thời gian đầu để củng cố Anh ngữ. Nhớ đem theo đầy đủ học bạ ở bên Việt Nam, và cần dịch sang tiếng Anh – Các cháu trên 18 tuổi có thể ghi danh nhập học ở trường cao đẳng địa phương với tên gọi là Community College. Ở đó bạn có thể học và chọn một nghề nào đó làm kế sinh sống trong tương lai. Tùy theo sở thích và trình độ, bạn có thể chuyển tiếp lên trường đại học 4 năm để lấy bằng cử nhân. Nếu bạn không có thu nhập, hoặc thu nhập thấp, thì tất cả miễn phí. Hầu hết ai cũng được chính phủ tài trợ xin học bổng, đây là quyền lợi chung cho mọi công dân Mỹ. Ngoài tiền học phí, sách vở do chính phủ giúp, miễn hoàn trả, nếu đủ điều kiện, bạn có thể nộp đơn vay tiền từ chính phủ, giúp hỗ trợ sinh sống để có thể học toàn thời gian. – Con nít dưới 18 tuổi, người già trên 65 tuổi được trợ cấp y tế toàn phần của chính phủ medicaid, và còn có thể xin thêm được food stamps trợ cấp thực phẩm. – Những người trên 18 tuổi hoặc dưới 65 tuổi, thu nhập thấp sẽ xin được trợ cấp y tế bán phần của chính phủ, như ở Texas có chương trình Gold card mà người Việt mình hay gọi là thẻ vàng. Mỗi tiểu bang có những chương trình và tên gọi khác nhau. Những người mới nhập cư, hầu hết đủ điều kiện được hưởng vì chưa có thu nhập. Người bảo trợ, hoặc cho gia đình bạn ở tạm nhà họ một thời gian ngắn cho đỡ tốn kém, hoặc tìm mướn dùm bạn một căn nhà mắc rẻ tùy theo khả năng và từ đây sẽ bắt đầu hành trình gian khổ, tự túc tự cường của chính bạn. Nếu bạn có vốn mang theo, có tiền sống một thời gian không đến nỗi quẫn bách, thì lúc này bạn nên tranh thủ học tiếng Anh, cho dù không cần nhiều, nhưng ít nhất nghe được, nói được chút ít để kiếm việc làm, vì chẳng lẽ họ mướn bạn vào làm, còn phải mướn thêm người thông dịch? Một điều cấp bách khác là phải học lái xe. Nhờ người thân kiếm mua một chiếc xe, mới cũ mắc rẻ tùy khả năng. Đây là chuyện bắt buộc nếu không có tiền, bạn cũng phải thương lượng với người thân để hỏi mượn, sau này sẽ hoàn trả. Quỹ thời gian ở nước ngoài rất eo hẹp, không ai có thể đưa đón bạn mỗi ngày đi và về. Ngôn ngữ và chiếc xe là chìa khoá mở đầu cho cuộc sống, ngày nào còn chưa có hai thứ này thì bạn sẽ còn bế tắc. Trường hợp bạn không có tiền mang theo, nghĩa là vô sản, thì không thể chần chờ. Bạn phải chấp nhận bất cứ việc làm nào đương nhiên là lương thiện, dù là những việc làm tay chân nặng nhọc, những việc không cần chất xám, để kiếm tiền trang trải cuộc sống gia đình. Người bảo trợ, họ có thể tự nguyện giúp bạn thời gian đầu trong khả năng, nhưng họ không có bổn phận phải nuôi bạn và gia đình bạn. Hoặc dù họ có muốn, đôi khi cũng không đủ khả năng, vì số phí này không phải là con số nhỏ. Còn việc làm ở xứ người trong trường hợp bạn là người mới ở đất nước này sẽ như thế nào? Cũng không khó hiểu, này nhé Cứ tưởng tượng, một người mới nhập cư đi xin việc làm không nói, không nghe được chủ muốn nói gì, kinh nghiệm nghề nghiệp không có, đôi khi cũng đã có tuổi, sức khoẻ không còn sung mãn… Tất cả là con số không, không khác đứa bé còn đang chập chững tập đi, thì bạn sẽ làm được những gì, ngoài những việc không ai muốn làm mới tới tay mình. Vậy thì sao? Có hai trường hợp 1. Bạn là người năng động, tự tin Tôi chấp nhận vì tôi biết, với tôi đây chỉ là tạm thời. Một thời gian nữa, khi quen cuộc sống ở đây, rành đường xá, tiếng Anh giỏi, tôi sẽ tìm một việc làm khá hơn, hợp với khả năng hơn. Với tôi, điều quan trọng hơn cả là môi trường, điều kiện sống tốt cho tương lai, sự phát triển của các con. Tôi tin với khả năng của mình, tôi chấp nhận dấn thân. 2. Bạn không chấp nhận được thực tại – Lỡ ôm một ảo mộng thiên đường. – Từng nghe cuộc sống bên Mỹ vất vả, mà không hình dung được tới mức này. – Ở Việt Nam tôi sướng gấp mấy lần, công việc cũ nhàn hạ, có nhân viên, tội gì. Tiếng là qua Mỹ mà tôi phải làm những chuyện nặng nhọc, như làm tiệm phở, làm chợ, giữ con nít. – Nhìn chung quanh, thấy người qua trước giàu có, trong khi tôi phải làm việc tay chân như thế này, thật là mất mặt, biết vậy tôi không đi. Hay thậm chí có bạn nằng nặc đòi quay về Việt Nam! Đó là những trường hợp tôi thấy đang xảy ra rất nhiều. Mỗi lần quyết định đi hay ở đều không phải chuyện đơn giản. Ngoài chuyện tốn kém tiền bạc, thời giờ, còn có nỗ lực tình cảm của nhiều người thân. Trong khuôn khổ bài viết ngắn này, tôi chỉ có mục đích phần nào giúp cho bạn hiểu rõ con đường trước mặt, để có một quyết định sáng suốt nhất. Những người Việt tha hương từ nhiều năm trước, họ không có chọn lựa nên dù thế nào cũng cắn răng dấn thân, kiên quyết đạp đổ mọi trở ngại. Nhờ vậy, có thể nói gian khổ họ trải qua, nhất là tinh thần, gấp vạn lần hoàn cảnh hiện tại của các bạn, nhưng họ đã vượt qua và thành công. Còn hiện tại, bạn có lợi thế hơn nhiều. Bạn có người thân bên cạnh hướng dẫn trong cuộc sống mới, có chút tiền mang theo. Cộng đồng Việt Nam hải ngoại đã vững mạnh. Về tinh thần, bớt được nhiều cảm giác bơ vơ lạc lõng. Tuy nhiên, thời nào cũng có những việc bạn phải tự làm. Đó là nỗ lực phấn đấu, việc này không ai có thể làm thay thế bạn được. Tôi hy vọng những thành quả giàu sang của người đi trước sẽ là động lực cho bạn dấn thân, chứ đừng lấy đó so sánh, phân bì để rồi thay vì dấn thân tiến bước, bạn trở thành thất chí, than thân trách phận, dùng ánh mắt cay đắng nhìn đời. Tôi đã chứng kiến không ít người là nạn nhân của nhân sinh quan sai lầm này. Hãy nhớ những người thành công hiện giờ, họ cũng phải trải qua một thời gian dài phấn đấu, không khác gì bạn bây giờ. Hay có khi còn khổ hơn bạn bây giờ nữa. Còn nếu bạn đọc xong bài viết này, đã có chút khái niệm, thấy rằng hoàn cảnh mình ở Việt Nam tốt hơn, thì tôi khuyên bạn nên ở lại nước mình, đừng đi làm chi cho phí thì giờ, tốn tiền và tốn công người bảo trợ. Nước Mỹ chưa bao giờ tự phong đất nước này là thiên đường, chỉ là từ những cảm nhận của một đại đa số nào đó, ưu ái mến tặng cho nó mà thôi. Thiên đường hay địa ngục là do từng trường hợp cá nhân, đừng thần thánh hoá quá, để rồi thất vọng. Theo quan điểm của riêng tôi, đất Mỹ không là thiên đường một cách huyễn hoặc, xa xôi. Đất Mỹ cũng có ưu, có khuyết, và nhiều mặt tầm thường như mọi nước khác. Có đều tôi có thể khẳng định, nơi chốn này cho bạn và nhất là giới trẻ rất nhiều cơ hội để tiến thân. Chỉ là bạn có chịu nắm lấy hay không mà thôi! Nguồn
cuộc sống ở mỹ bắt đầu như thế nào