Nhà Hảo Tâm quyên góp 50 thùng mì, 120 kí gạo, 1tr500 tiền mặt LÒNG TƯƠNG THÂN TƯƠNG ÁI CHƯƠNG TRÌNH NỤ CƯỜI YÊU THƯƠNG 5 NỤ CƯỜI YÊU THƯƠNG 3 TỐT NGHIỆP - KHÔNG THẤT NGHIỆP NỤ CƯỜI NHÂN ÁI. Hotline: 090.987.00.36 Địa chỉ:
Trong đó, có mì Hảo Hảo vị tôm chua cay (loại 77g, lô hạn sử dụng đến ngày 24.9.2022) và miến Good vị sườn heo (loại 56g, lô hạn sử dụng đến ngày 10.11
Màu chữ Cỡ chữ. Nét đẹp của con người Việt Nam trong Tương thân, tương ái. Mái ấm tình thương, có thể nói đó là nơi tràn đầy tình yêu thương và lòng nhân ái với những con người sẵn sàng dang đôi tay ôm lấy những con người bất hạnh trên cuộc đời này. Nó là một
Nếu bạn hỏi bất cứ tín đồ cà phê nào đâu là nữ hoàng trong các loại cà phê họ sẽ ngay lập tức trả lời là cà phê Arabica hảo hạng. Đúng vậy, với hương vị đặc trưng của mình, Arabica được ưu ái đặt lên hàng đầu tiên trong những loại cà phê ngon nhất. Bạn sẽ không thể nào quên được hương vị đặc trưng của giống cà phê này dù là lần đầu thưởng thức.
Tại Hạ Tiên Trong Hồ , chương 128 của tác giả Hải Để Mạn Bộ Giả cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn.
Mì Hảo Hảo của Acecook VN. TP - Ngày, 5/3, đại diện Cty Cổ phần Acecook VN cho biết đang hoàn thành các thủ tục pháp lý để giải quyết vụ việc Cty cổ phần Thực phẩm Á Châu (Asia Foods) ở Bình Dương với nhãn hiệu mì "Hảo Hạng" xâm phạm quyền sở hữu nhãn hiệu mì
Wabi sabi là một phản ứng trực quan đối với vẻ đẹp thể hiện bản chất thực sự của cuộc sống. Wabi-sabi là sự chấp nhận và thấu hiểu. Bản chất vô thường, không hoàn hảo và không hoàn hảo của mọi thứ. Wabi-sabi là sự công nhận giá trị. Một cách sống đơn giản
Thủ tướng đánh giá cao Đảng bộ, chính quyền, nhân dân các tỉnh đã gồng mình chống thiên tai với nhiều biện pháp sáng tạo. Đặc biệt, Thủ tướng biểu dương tinh thần " tương thân tương ái " của các đơn vị, cá nhân, nhà hảo tâm đã giành nguồn lực hỗ trợ nhân
Vay Tiền Trả Góp 24 Tháng. *V*Bóp kem đánh răng lên bàn chải, nhìn thoạt qua vừa đẹp lại vừa hoàn mỹ, giống như con người nào đó. Nhìn vào gương dùng tay cào cào mái tóc đen vì vừa ngủ dậy mà rối bù, cầm cái cốc nước đưa lên miệng, Thẩm An Hoa bắt đầu đánh cúi đầu xuống nhìn thấy cái cốc trên giá, nhìn nhìn hai cái cốc, cả hai đều có in hình con chuột Mickey đang cười, người đó nói đây là cốc tình xong răng, bắt đầu rửa mặt, chợt nghe tiếng giọng người đó nói“An An, ăn điểm tâm đi em.”Yên lặng treo khăn mặt lên, liếc nhìn hai cái khăn hai bên, Thẩm An Hoa từ nhà vệ sinh đi đến nhà ăn. Tới nơi, trên bàn bữa sáng đã dọn xong, Thẩm An Hoa kéo một cái ghế ngồi xuống, không có đáp lại nụ cười rạng rỡ của người đàn ông trước mặt, lặng lẽ nhìn mấy thứ trước mặt Thẩm An Hoa đã dọn ra một chén cháo hoa được nấu kĩ vừa mềm dẻo, trên bàn ăn còn có mấy món rau cải bẹ cùng đậu phụ thối*, và người đàn ông mặc tạp dề đang chơi với Thẩm Quân Hòa trong An Hoa gào thét trong lòng, sao lại thành ra thế này?! Từ cái hôm đầu tiên mà Đường Thiên đến đây đánh chết cũng quấn chặt không chịu đi, đã một tuần rồi. Một tuần này, Đường Thiên chưa hề đi làm, chỉ thỉnh thoảng thấy anh ta nói chuyện với cấp dưới qua điện thoại mấy chuyện liên quan đến công ty, anh ta làm ổ ở cái ăn phòng be bé này, hàng ngày giặt quần áo đi chợ nấu cơm chăm con, Thẩm An Hoa không dưới một lần hoài nghi qua, cái tên này có đúng thật là Đường Thiên không đây?Đường Thiên lần đầu tiên nấu cơm làmThẩm An Hoa sợ đến giật cả mình, một đại thiếu gia bình thường mười ngón tay không dính nước mà nấu cơm ăn lại thực sự ngon là sao? Rốt cuộc, vì Đường Thiên không ngừng lảm nhảm khen mấy món mình nấu mang đi bán cũng được, Thẩm An Hoavới suy nghĩ chắc là mình cũng phải ôm bụng đi WC mấy lần mà thử ăn. Không ngờ mùi vị lại thực sự không tồi, Đường Thiên vì thế đắc ý dạt dào nói cho cậu, hồi ở Mỹ du học đã tự học nấu, mấy món ăn ở Mỹ cả nửa đời ăn không quen quả thực không phải dành cho người ăn, anh lại còn nói có phải mình giống thiên tài lắm không. Rốt cục nhận được cái đảo mắt coi thường của Thẩm An Hoa, Đường Thiên đành miễn cưỡng cất nụ cười toe toét rãi ăn từng ngụm cháo, ánh mắt Thẩm An Hoa dừng lại trên Thẩm Quân Hòa đang cười đến gương mặt nhỏ nhắn đầy hứng khởi, không khỏi nghĩ thầm tiểu phản đồ, trước đây còn không thèm để ý tới cái tên đó, mới có vài ngày a, đã bị anh ta bắt làm tù binh. …với trẻ con sao có thể nói cái kiểu đó aThật vất vả ăn xong cái bữa sáng đột nhiên khó nuốt này, Thẩm An Hoa ôm Thẩm Quân Hòa, mang một vẻ tiễn khách nói với Đường Thiên đang cặm cụi rửa bát“Đường tiên sinh, tôi nghĩ anh đã ở nơi này đủ lâu rồi, thử nghiệm cuộc sống bình dân cũng được rồi đó, mong anh lập tức thu dọn đồ đạc của anh mà rời đi cho.”Thong dong tự tại đem rửa nốt cái bát cuối cùng. Đường Thiên dùng tạp dề lau khô hai tay, đi tới trước mặt Thẩm An Hoa, dùng hai tay nắm vai Thẩm An Hoa, cúi đầu hôn lên chóp mũi cậu một cái, sau đó cười nói“An An, ngày hôm nay muốn ăn gì?”Thẩm An Hoa có cảm giác muốn té xỉu, Đường Thiên tự hỏi tự trả lời “Hình như gần đây nhiệt độ có chút cao, hôm nay ăn khổ qua vậy, thanh nhiệt trừ hỏa, còn có thể dưỡng da nữa.”Đường Thiên tâm trạng vui vẻ cười hai tiếng, không để ý tới vẻ mặt bực bội của Thẩm An Hoa, còn cúi đầu hôn cái “chụt” trên mặt cậu, nói“Quân Quân ngoan, daddy đi ra ngoài mua thức ăn, con phải nghe lời papa, daddy sẽ về nhanh a.”Lúc đứng lên còn thuận tay vuốt ve gương mặt của Thẩm An Hoa, Đường Thiên cởi tạp dề treo lên, rồi cầm cái giỏ hướng đến huyền quan, không quay lưng vẫy tay“An An, anh đi đây.”Nghe được tiếng đóng cửa, Thẩm An Hoa vốn dĩ vẻ mặt đang quắc mắt trừng trừng lập tức nhu hòa lại, cậu suy nghĩ một chút, nhịn không được mà cười. Đem xe trẻ em đưa lên sopha trong phòng khách, sau đó tiện tay mở TV, trong đầu tràn đầy vẻ phong thần tuấn lãng của người đàn ông tuần Đường Thiên ở tại Thẩm gia đều là ngủ ở phòng khách, tuy anh có nhiều lần có ý đồ thuyết phục Thẩm An Hoa cho anh được “thị tẩm”, nhưng đều bị Thẩm An Hoa kiên quyết cự tuyệt. Mà những vụ tập kích ban đêm càn rỡ của anh đều bị sự phòng thủ kiên cố của Thẩm An Hoa chặn đứng, chưa thành công lần nào. Tuy Đường Thiên chưa có bò lên giường Thẩm An Hoa, nhưng Thẩm An Hoa có cảm giác nếu chuyện này còn tiếp tục, nguy cơ mình sẽ bị ăn hết sạch trước đây bị tổn thương sâu sắc làm Thẩm An Hoa sợ hãi, cậu từ nhỏ đã nhìn lịch sử phong lưu của Đường Thiên, làm sao một người đàn ông hoa danh thiên hạ lại tình nguyện vì cậu mà trở nên dốc sức si tình, Thẩm An Hoa trong lòng có cảm giác bất vì lâu lâu không có ai quan tâm, Thẩm Quân Hòa bất mãn khóc to, Thẩm An Hoa vội vã đem Thẩm Quân Hòa từ xe trẻ em bế lên, đung đưa thân mình vỗ nhẹ lưng Thẩm Quân Hòa, nhẹ giọng dỗ dành“Nga…, không khóc không khóc, Quân Hòa ngoan, không khóc.”Kéo tã của Quân Hòa ra, không thấy có nước tiểu, liền cầm món đồ chơi bằng lông mềm dỗ bé. Nhưng Thẩm Quân Hòa vẫn khóc quấy không ngừng, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của con trai bảo bối đỏ bừng, sắp khó thở đến nơi, Thẩm An Hoa bất đắc dĩ cởi cúc đưa ngực vào miệng con trai, nhìn đứa con nấc cụt thút tha thút thít mà mút mút sữa, Thẩm An Hoa phiền muộn, Đường Thiên không phải nói pha sữa bón Quân Hòa rồi sao?Sợ con bú quá mau sẽ sặc, Thẩm An Hoa nhẹ nhàng lấy tay vuốt xuôi ngực Thẩm Quân Hòa, Thẩm Quân Hòa cuối cùng cũng nín này, chiếc điện thoại trên bàn trà đột nhiên kêu vang, Thẩm An Hoa với tay, áp tai lên ống nghe, lập tức đầu dây bên kia truyền đến giọng nói của Tích Nhiên.“An Hoa, người ta Tích Nhiên đây. Ô ô ô… cậu xấu lắm, cậu sao lại có thể nhìn người ta bị cái tên thô lỗ kia bắt đi mà không cứu, cậu không biết cái tên thô lỗ ấy đáng sợ thế nào đâu, ô…”Thẩm An Hoa bị làm cho mụ hết cả đầu óc, nhưng cuối cùng cũng nghe được trọng tâm, nghe giọng mũi của Doãn Tích Nhiên, có điểm khàn khàn, cậu lo lắng hỏi“Tích Nhiên, cậu sao vậy, cái tên Sivis kia làm gì cậu?”Doãn Tích Nhiên không đợi Thẩm An Hoa nói hết, liền cắt lời, tiếp tục khóc lóc kể lể“An Hoa, cậu bị tên Đường Thiên kia làm hư rồi, không giúp người ta, cái tên thô lỗ kia thực khủng khiếp, thật đáng sợ, người ta đau quá…”Nghe được Doãn Tích Nhiên vừa khóc vừa kêu đau, Thẩm An Hoa nhất thời lo lắng, hỏi“Tích Nhiên, cậu đau ở đâu, anh ta đánh cậu sao? Cậu đang ở chỗ nào, anh hai cậu đâu?”“Người ta…”Doãn Tích Nhiên vừa nói được một chữ, đã tựa như bị người ta bịt miệng, không thể nói tiếp. Một âm thanh nhỏ tựa như tiếng nước phát ra sau đó, ống nghe truyền ra âm thanh của người đàn ông cao lớn ngày đó, giọng nói trầm thấp từ tính, anh ta dùng thứ tiếng Trung có chút kì quái, thản nhiên nói“Hết giờ rồi.”Sau đó điện thoại bị cắt đứt, Thẩm An Hoa cầm điện thoại, ngơ ngác nhìn màn hình TV, âm thanh vừa rồi, nếu như cậu nghe không nhầm, là tiếng hôn môi a. Này… nhớ lại giọng nói của Doãn Tích Nhiên, hiểu rằng chuyện gì sẽ xảy ra tiếp sau cái âm thanh đó. Mặt Thẩm An Hoa nhất thời đỏ lên, đem điện thoại trả lên trên bàn trà, Thẩm An Hoa cúi đầu vỗ nhẹ lưng Thẩm Quân Đậu phụ thối đôi khi còn đc gọi là đậu phụ nhự, chính là đậu phụ nhưng đc chế biến kiểu là lạ, có chút mùi mà dính. Nhưng ăn ngon”>~~~ Theo mình biết đây mà một món phổ biến ở TQ~”> ~Bé An An vẫn giãy Đường Đường nhé ~ Đường Đường nhà ta làm ông chồng ngoan đó rồi nhé ;; ~ Có ai muốn biết khi nàoAn An bị cật kiền mạt tịnh ko? =~ sắp rồi đó ~ ;;~ = ~”> ~
Tác giả Trang Sinh Hiểu Mộng Thể loại Hiện đại phúc hắc cường công – ôn nhuận nhược thụ nam nam sinh tử Độ dài 27 chương, Vĩ thanh và 5 phiên ngoại Chủ dịch Hoàng Tịch Vân Hoàn Văn án Ai đó nói cho ta biết rốt cuộc chuyện gì xảy ra thế này? Tình nhân trước đây của ta rõ ràng là đàn ông, sao lại mang thai được? Chẳng hiểu gì mà trở thành bố, còn chưa kịp cảm nhận hạnh phúc được làm bố đã bị “cha” của con mình tuyên bố, cha con ta phải cắt đứt quan hệ phụ tử. Gì, ta hình như có điểm thích cậu ta thì phải. Trốn tránh không phải phong cách của người nhà họ Đường. Ta nên chuẩn bị kế hoạch tốt một chút, làm thế nào để cậu ấy cùng con trai quay trở về bên mình… Nhân vật chính Đường Thiên, Thẩm An Hoa. Nhân vật phụ Lam Quy Dương, Doãn Tích Nhiên. Thể loại đam mỹ, sinh tử, sản nhũ. Đăng bởi Chanh Chua Chanh thì luôn chua Xem tất cả bài viết bởi Chanh Chua
相爱好不好Thể loại Hiện đại đô thị, sinh tử văn, gương vỡ lại lành, ngụy huynh đệ em là con riêng của mẹ kế anh công, công sủng thụ, ngược tâm trong quá khứ thôi, ấm áp, tổng tài công x họa sỹ thụ, phúc hắc cường công x ôn nhuận nhược thụ, sản nhũ nhưng hình thể vẫn là nam, tuy rằng em có sữaPairing Đường Thiên x Trầm An HoaEdit Hoàng Tịch VânBeta Zi Na + Bê ta xì táp bí ẩn xến xúa và ưa dỗi dẽoAi có thể cho ta biết chuyện gì đang xảy ra không?Tình nhân của ta trước đây chính là nam nhân a! Sao có thể mang thai hiểu sao lại phải làm phụ thân, còn chưa kịp nhận hạnh phúc thì đã bị con của mình tuyên bố, cha con phải cắt đứt quan hệ phụ gì? Ta hình như thích cậu tránh không phải phong cách của người nhà họ nên chuẩn bị kế hoạch tốt một chút, làm thế nào để cậu ấy cùng con trai quay trở về bên mình…Giới thiệuAnh là Đường Thiên, là tổng tài của tập đoàn gì đó, con lớn nhất trong Đường gia. Em An Hoa anh hay gọi là An An là con riêng của mẹ kế anh Thiên. Tuy rằng em thích anh và đã làm tình nhân của anh trong ba năm, nhưng anh vẫn thích trăng hoa, lang chạ khắp nơi. Lúc em phát hiện mình mang bầu, đến tìm anh, định nói cho anh, thì bị con bồ của anh xô ngã, suýt bị sẩy thai. Anh còn lạnh lùng xua đuổi em. Em bỏ nhà ra đi vì dù sao mẹ em cũng đã qua đời từ sinh ra một thằng bé béo mập, đáng yêu, đặt tên là Trầm Quân Hòa. Hai cha con sống nhờ sự giúp đỡ của một người bạn của em là Lam Quy Dương. Ai dè bữa kia anh nhìn thấy cảnh em và anh Dương đi mua sắm. Tự nhiên thấy ghen ghen, nhớ nhớ. Anh Thiên cho người điều tra thì mới biết mình đã làm cha thằng nhỏ. Vậy là anh phải cuống lên tìm cách đưa lão bà và nhi tử về lại bên mình.
Tương Ái Hảo Bất Hảo 相爱好不好Thể loại Hiện đại đô thị, sinh tử văn, gương vỡ lại lành, ngụy huynh đệ em là con riêng của mẹ kế anh công, công sủng thụ, ngược tâm trong quá khứ thôi, ấm áp, tổng tài công x họa sỹ thụ, phúc hắc cường công x ôn nhuận nhược thụ, sản nhũ nhưng hình thể vẫn là nam, tuy rằng em có sữaPairing Đường Thiên x Trầm An HoaEdit Hoàng Tịch VânBeta Zi Na + Bê ta xì táp bí ẩn xến xúa và ưa dỗi dẽoAi có thể cho ta biết chuyện gì đang xảy ra không?Tình nhân của ta trước đây chính là nam nhân a! Sao có thể mang thai hiểu sao lại phải làm phụ thân, còn chưa kịp nhận hạnh phúc thì đã bị con của mình tuyên bố, cha con phải cắt đứt quan hệ phụ gì? Ta hình như thích cậu tránh không phải phong cách của người nhà họ nên chuẩn bị kế hoạch tốt một chút, làm thế nào để cậu ấy cùng con trai quay trở về bên mình…Giới thiệuAnh là Đường Thiên, là tổng tài của tập đoàn gì đó, con lớn nhất trong Đường gia. Em An Hoa anh hay gọi là An An là con riêng của mẹ kế anh Thiên. Tuy rằng em thích anh và đã làm tình nhân của anh trong ba năm, nhưng anh vẫn thích trăng hoa, lang chạ khắp nơi. Lúc em phát hiện mình mang bầu, đến tìm anh, định nói cho anh, thì bị con bồ của anh xô ngã, suýt bị sẩy thai. Anh còn lạnh lùng xua đuổi em. Em bỏ nhà ra đi vì dù sao mẹ em cũng đã qua đời từ sinh ra một thằng bé béo mập, đáng yêu, đặt tên là Trầm Quân Hòa. Hai cha con sống nhờ sự giúp đỡ của một người bạn của em là Lam Quy Dương. Ai dè bữa kia anh nhìn thấy cảnh em và anh Dương đi mua sắm. Tự nhiên thấy ghen ghen, nhớ nhớ. Anh Thiên cho người điều tra thì mới biết mình đã làm cha thằng nhỏ. Vậy là anh phải cuống lên tìm cách đưa lão bà và nhi tử về lại bên giá Trang Sinh Hiểu Mộng
*v*Vất vả lắm mới hoàn thành tất cả công việc trước bữa cơm, Đường Thiên trước tiên về nhà chỉnh trang lại dáng vẻ, sau đó tự mình đến cửa hàng hoa mua một bó hoa hồng màu hồng phấn, cuối cùng mới lái xe hướng đến mục tiêu – Thẩm trước của nhà họ Thẩm, Đường Thiên đột nhiên thấy có chút căng thẳng, để ý bộ Âu phục trên người mình, không thể không cười thầm mình tựa như một thằng nhóc con mới lần đầu hẹn hò yêu đương. Ấn chuông cửa, Đường Thiên thấp thỏm đợi chủ nhà ra mở trong An Hoa đang thay tã cho Thẩm Quân Hòa thì chuông cửa reo vang, vì không rảnh tay, cậu liền kêu Doãn Tích Nhiên đang nhũn nhẹo nằm bò lê bò toài trên ghế sô pha xem phim đĩa ra mở đang nghĩ đến tình tiết trong phim, Doãn Tích Nhiên không có nhìn qua lỗ mắt mèo mà trực tiếp mở cửa. Nụ cười rạng rỡ được chuẩn bị của Đường Thiên gặp phải Doãn Tích Nhiên lập tức tắt ngúm, Doãn Tích Nhiên cẩn thận nheo mắt nhìn Đường Thiên, sau đó dùng chất giọng nói kỳ quái hỏi“Mi có phải Đường Thiên hêm?”Tuy rằng không biết Doãn Tích Nhiên có quan hệ gì với Thẩm An Hoa, Đường Thiên chỉ cười gật đầu “Là tôi…” Nghe được câu trả lời, Doãn Tích Nhiên không hề do dự đóng sầm cửa lại, Đường Thiên còn chưa kịp kinh ngạc đã phản xạ có điều kiện lấy tay chặn ở cửa rồi cấp tốc chen vào, Doãn Tích Nhiên đứng bên cạnh cửa căm tức “rầm” một tiếng đem cửa đóng người đàn ông thân hình cao lớn cùng nhau chen vào huyền quan* nho nhỏ, Đường Thiên ỷ vào 1m86 cao hơn mà khinh miệt nhìn xuống Doãn Tích Nhiên“Ngươi là ai, dám cản ta.”Doãn Tích Nhiên cũng không chịu thua kém ngẩng đầu lên, cười lạnh một tiếng “Mi có cái tư cách gì mà nói với ta kiểu đó, chỉ biết làm tổn thương An Hoa.”Rốt cuộc Thẩm An Hoa cũng đã thay xong tã cho Thẩm Quân Hòa, nghe tiếng cự cãi nhau ngoài cửa hoảng sợ vội vã ra xem có chuyện gì, vừa đi vừa hỏi“Tích Nhiên, là ai tới thế?”Nghe được giọng nói của Thẩm An Hoa, hai tên đang trừng mắt nhìn nhau ngay lập tức quay đầu, không khí giương cung giơ kiếm cũng hòa hoãn một chút. Thấy Đường Thiên lần thứ hai xuất hiện tại nhà mình, Thẩm An Hoa cười khổ trong lòng, biết trước rằng anh ta vốn không phải người đàn ông dễ dàng từ bỏ mà.“An An An Hoa…”Hai người cùng lúc mở miệng, sau đó lập tức trừng mắt nhìn đối phương.“Tích Nhiên, đừng như vậy.” Đem Doãn Tích Nhiên từ huyền quan kéo lên, Thẩm An Hoa nói nhỏ bên tai Doãn Tích Nhiên.“Vào phòng đi, trông Quân Hòa hộ mình.”Doãn Tích Nhiên vừa định nói không đồng ý, Thẩm An Hoa đã gạt đi“Tích Nhiên, đây là chuyện riêng của mình và anh ta, để mình nói chuyện với anh ta là được mà. Được rồi, mình lo cho Quân Hòa, cậu mau vào xem nó đi.”Nhịn không được ánh mắt van lơn của Thẩm An Hoa, Doãn Tích Nhiên không thể làm gì khác là dùng ánh mắt hung hăng lườm Đường Thiên một cái rồi đi vào phòng hài lòng nhìn Thẩm An Hoa cùng với người đàn ông khác thân mật nhỏ to, Đường Thiên mày nhăn tít lại tưởng như kẹp chết được con ruồi, đợi đến khi Doãn Tích Nhiên đi vào phòng trong, vẻ mặt của anh mới đỡ nghiêm trọng. Nhưng lập tức Đường Thiên lại thấy tức tiếp, những điều mà Thẩm An Hoa thì thầm với Doãn Tích Nhiên thuộc phạm vi bí mật thân thiết, anh tức đến phát có một tuần, làm thế nào mà lại xuất hiện một tên tình địch lớn như vầy? Lam Quy Dương trước đây thì không nói, giờ lại thêm một tên “Tích Nhiên” cái gì gì đó nữa sự ghen tuông của đàn ông là đây~, Đường Thiên sắc mặt phức tạp nhìn Thẩm An Hoa, vì sao trước giờ anh không có phát hiện ra Thẩm An Hoa ngon như vậy chứ?Không phát hiện ra tâm tình “thiếu nam” của Đường Thiên, ngực Thẩm An Hoa có một suy nghĩ khác. Lần trước cố ý nói những lời tuyệt tình như thế, cũng đoán trước được người này không dễ dàng bỏ cuộc, vẫn cố ý nói ra, kỳ thực là chính mình vẫn mong có thể gặp lại anh ta. Nhưng, trước đây vì yêu người đàn ông này mà miễn cưỡng chiều chuộng nhiều rồi, Thẩm An Hoa đã không muốn quay lại những ngày đó nữa. Người đàn ông này là người đầu tiên đá cậu đi, vì con trai, vì một chút mới mẻ mà lại đi tìm cậu, không được bao lâu, người đàn ông này sẽ phiền chán mà lại bỏ cậu đi. Ý nghĩ như vậy, khiến Thẩm An Hoa không thể nào vui vẻ, chỉ thấy đau mặc thật lâu, Đường Thiên là người hồi thần lại trước, anh đột nhiên nhớ tới bó hồng trong tay, liền tiến tới trước một bước, nói với Thẩm An Hoa“An An, tặng em.”Lúc Đường Thiên nói vẫn còn đang ngẩn ngơ, Thẩm An Hoa vô thức tiếp nhận bó hoa, lúc tỉnh ngộ mới nhận ra mình đang cầm một bó hồng màu hồng phấn, Thẩm An Hoa không biết mình nên biểu hiện thế nào cho phải, không thể làm gì khác là tùy ý đem bó hoa đặt ở giá giầy, sau đó mặt vô cảm nói“Đường tiên sinh, ngài còn có việc gì nữa không?”Bị động tác của Thẩm An Hoa làm nghẹn một hồi, Đường Thiên rất nhanh khôi phục lại, tự tiện tụt giầy để lên kệ, lấy dép đi trong nhà rồi bước vào ngồi trên sô pha ở phòng khách. Không nói gì nhìn hành động từ khách thành chủ của Đường Thiên, biết muốn thỉnh Đường thiếu gia đi xem ra không dễ, Thẩm An Hoa không thể làm gì khác là cũng đi theo vào ngồi ở sô pha trong phòng này Đường Thiên chọn mở miệng trước, anh nghĩ rằng chủ động xuất kích, nắm giữ tiết tấu cuộc nói chuyện, sau đó giữa lúc Thẩm An Hoa không thế để ý để tấn há há há há há há… Đường Thiên ta thực sự quá là thông minh~~~~ hoang tưởng.Tự sướng một hồi, Đường Thiên mới miễn cưỡng kìm khóe miệng đang sắp nhếch ra, vẻ mặt thành khẩn nói với Thẩm An Hoa“An An, anh nghĩ rằng chúng ta nên nói chuyện cẩn thận một lần, dù sao lần trước chúng ta nói chuyện cũng không phải có một kết quả làm chúng ta thỏa mãn.”“Em nghĩ đó chính là kết quả thỏa mãn nhất rồi.” Thẩm An Hoa cương ngạnh nói.“Không, đối với em và đối với anh, với cả Quân Hòa, kết quả ấy không tốt cho ai cả. Anh yêu con của anh, anh muốn có thể bên cạnh nó, nhìn nó lớn lên, yêu nó, làm bạn với nó, giúp đỡ nó. An An, anh không hy vọng con trai anh phải sống cuộc sống không cha, lúc nó lớn lên bị mọi người cười nhạo hay coi thường, anh biết nhất định nó sẽ là một đứa nhỏ hiểu chuyện, nó không phải cái gì cũng sẽ nói với em, An An, em nỡ lòng sao?”“Cho dù là anh, đây cũng không phải một gia đình của người bình thường…”Có lẽ là nghĩ đến hoạt cảnh mà Đường Thiên nói, Thẩm An Hoa vô thức lấy tay nắm chặt vạt áo.“Đúng, gia đình này có lẽ là người ngoài thấy không bình thường, nhưng ít nhất đó cũng là một gia đình hoàn thiện. Hãy để Quân Hòa có ít nhất hai người thân thiết là cha mẹ cùng một chỗ, như vậy không tốt sao? Quân Hòa của chúng ta, nó hẳn là xứng đáng được có, em nói có đúng không An An?”Không thể phản bác những lời Đường Thiên nói, Thẩm An Hoa ánh mắt dao động một hồi, tựa như là nghĩ cái gì, bỗng nhiên trở nên kiên định. Cậu ngẩng đầu, nhìn thẳng Đường Thiên, không có chút nào sợ hãi. Cậu nói“Nhưng theo lời anh nói, đó là một cuộc sống hoàn toàn không dễ dàng. Quân Hòa có thể xứng đáng được có một cuộc sống tốt hơn, nhưng “càng nhiều” cũng đồng nghĩa là khả năng cha con em phải trả cái giá cao hơn. Sống với cuộc sống tràn ngập uy hiếp của cái gia tộc đó, em thà sống cuộc sống của người bình thường mà bình an còn hơn.”Nghe được Thẩm An Hoa nói những câu liên quan đến ám chỉ “cuộc sống vất vả” mịt mờ, khóe miệng Đường Thiên hơi nhếch lên“An An của anh, một mình nuôi con vất vả đến thế nào em cũng biết, anh cũng hiểu, anh muốn cùng em chịu đựng tất cả, cùng nhau đối mặt tất cả. Nếu như cuộc sống khó khăn, chúng ta sẽ làm cho nó trở nên dễ dàng. An An, kỳ thực em cũng không hề tuyệt tình như vậy đúng không, em chỉ sợ lại bị tổn thương đúng không?”Một câu nói của Đường Thiên đã bộc lộ toàn bộ tâm sự của Thẩm An Hoa, khiến Thẩm An Hoa có chút hoảng loạn, cậu lập tức cố gắng trấn tĩnh, lắc đầu“Không đúng, em…”“An An, là trước đây anh không tốt, là anh hỗn đản, làm em khổ, đó là bởi vì anh không nhận ra là anh thích em. Nhưng hiện giờ anh đã nhận ra rồi, anh thích em, An An, em cũng như vậy, đúng không?”“Không đúng không đúng không đúng!” Lời nói của Đường Thiên tựa như ném một khối đá lớn xuống mặt hồ tĩnh lặng, tạo ra một đợt sóng lớn dâng trào“Anh đừng lừa tôi! Anh thích em’ cái gì chứ? Anh nói với biết bao nhiêu người cả trai lẫn gái câu này rồi? Đừng làm tôi buồn nôn. Thích tôi? Bất quá là đã lâu không có cái gì mới mẻ thôi…”Ánh mắt phức tạp của người đàn ông đó đột nhiên phóng đại trước mắt, đại não Thẩm An Hoa trong nháy mắt trống trơn, nhiệt độ nóng bỏng không thuộc đôi môi mình nói cho cậu biết, anh đang hôn cậu. Nhiệt tình mà luyến tiếc, mút mát đôi môi cậu, liếm láp qua hàm răng, dây dưa với đầu lưỡi, nước bọt hai người trao cho nhau khiến cho cậu có một ảo giác ngọt ngào. Sau đó Thẩm An Hoa nhận ra mình đã rất mất mặt toàn thân mềm nhũn nằm trong lòng Đường cuộc có thể nếm qua đôi môi đỏ mọng đó, ngọt ngào như trong trí nhớ khiến Đường Thiên cảm thấy cực kì thỏa mãn. Sự không tin tưởng của Thẩm An Hoa làm anh tức giận, nhưng nhìn thấy biểu tình của Thẩm An Hoa, càng làm Đường Thiên đau lòng. Rõ ràng là trông như sắp khóc, trong mắt lại không hề có nước mắt, Đường Thiên lần đầu tiên trong đời nghĩ rằng mình là một kẻ đáng hôn kịch liệt khiến hai người rơi vào hồi ức, cuối cùng cũng chậm rãi kết thúc. Lúc này vị trí đã biến thành Đường Thiên vươn cánh tay vững vàng ôm Thẩm An Hoa trong lòng, hai người vừa trải qua một nụ hôn nồng nhiệt. Riêng Đường Thiên tỏ ra không có việc gì, nhưng Thẩm An Hoa đôi môi sưng đỏ hổn hển, trên môi lấp lánh ánh nước khiến Đường Thiên chỉ muốn hôn thêm lần Thẩm An Hoa bình phục hơi thở, Đường Thiên cúi đầu, dính vào tai Thẩm An Hoa, dùng âm thanh trầm thấp tràn ngập từ tính nói nhẹ nhàng“An An, đừng như vậy, đừng không tin anh, em hiểu anh mà, anh biết em không phải như thế. Anh biết là em yêu anh, tuy bây giờ anh chưa kịp yêu em, nhưng vì chúng ta, vì Quân Hòa, xin em cho anh một cơ hội, để chúng ta yêu nhau, được không?”Nghe những lời của Đường Thiên, Thẩm An Hoa chỉ trầm mặc, không nói được, không nói Thiên than nhẹ một tiếng, phức tạp nói thêm“Em nói anh nói câu này với cả nam lẫn nữ, bất quá là gặp dịp thì chơi, anh chỉ muốn trước khi gặp được người có thể nắm giữ được mình hưởng thụ một chút lạc thú cuộc đời thôi. Hiện giờ anh có em, sẽ không có ai khác nữa dâu, anh có em, chỉ có mình em.”Nói xong Đường Thiên nhẹ nhàng hôn lên mái tóc Thẩm An Hoa, mùi hương xà bông tươi mát làm Đường Thiên thấy thư thái không gì sánh được, anh bắt đầu nghĩ chẳng hiểu vì sao trước đây mình lại đi thích mấy cái mùi nước hoa nồng nặc khi im lặng một hồi, Thẩm An Hoa nói ra một tiếng nhỏ như không thể nghe thấy, biết Thẩm An Hoa đồng ý, Đường Thiên trong tim một trận mừng như điên“Em đồng ý rồi, An An, An An của anh!”____________________*huyền quan Là cái đường nho nhỏ tiếp giáp giữa cửa và nhà ở, thường được dùng để mấy cái giá để giầy và dép đi trong nhà. *O*~ vẫn thấy ở mấy cái phim hay truyện nước ngoài đóa ~
tương ái hảo bất hảo