3 cô gái cùng phê hàng đá trong karaoke. Bước đầu, danh tính nạn nhân được xác định là anh Nguyễn Văn Yên (30 tuổi, quê Phú Yên). Được biết anh Yên làm công nhân, đã có vợ và hai con nhỏ đang sinh sống tại huyện Củ Chi. Nhận tin báo, công an huyện Hóc Môn và các đơn vị Nhưng ông Li, 66 tuổi, yêu cầu họ không bắt Zhang. Sau đó, vào sáng thứ Hai, Zhang trở lại văn phòng luật với hai con dao. Theo cảnh sát và các nhân chứng, cô ta đã đâm vào ngực và cổ ông Jim Li gây tử vong. Nghi phạm Zhang đã bị bắt và bị cảnh sát buộc tội giết người. ĐỜI SỐNG SAU KHI CHẾT (THE LIFE AFTER DEATH) Tác giả C.W.Leadbeater Bản Dịch Tâm Như, Hè 2006 Sự chết không phải là một ông vua khủng bố nơi chốn âm ty, không phải là một bộ xương cầm lưỡi hái cắt đứt sợi chỉ sự sống, mà đúng hơn là một vị thiên thần cầm một Nguồn: Cancer Research UK. 2 bảng này là tỷ lệ sống 5 năm của ung thư vú và ung thư phổi (loại không phải tế bào nhỏ) phân theo giai đoạn. Chúng ta thấy rõ ràng là nếu bệnh nhân được điều trị ở giai đoạn sớm thì tỷ lệ sống rất cao, trong khi đó nếu ở giai đoạn cuối thì tỷ lệ rất thấp, chỉ khoảng 10%. cánh dù lộng gió (danlambao) - có ai ngờ trước năm 1975 sống dưới địa ngục quốc gia vnch bị mỹ ngụy kềm kẹp cái bát mẻ không có mà ăn, sau năm 1975 trở đi lại được sống trong cái thiên đường xhcn lao động là vinh quang, lang thang là chết đói, làm theo công sức, hưởng theo nhu cầu, xếp hàng mua tem phiếu có thứ tự, trật tự như cái xứ sở thiên … Lân Tích không suy nghĩ liền phun ra khói độc, cái đầu Hươu không chịu chờ chết cũng phun ra lửa lớn. Thế là một con bị thiêu nữa sống nữa chết, một con thì bị hủ độc nhập thể mà ngáp ngáp. Nghi phạm gây ra vụ tấn công khủng bố bằng xe bán tải ở New York có thẻ xanh lưu trú ở Mỹ. Nhân chứng tưởng vụ khủng bố New York là trò đùa Halloween Một số người tưởng vụ đâm xe ở New York, Mỹ là trò đùa Halloween khi nghe những tiếng la hét thất thanh, thấy nghi phạm A K nhìn thân sau chiếc xe phía trước đã rúm ró biến dạng vì va chạm thì đưa mắt nhìn Mặc Cảnh Thâm vẫn giữ ánh mắt thâm trầm ngồi ở ghế lái: "Ông Mặc, bọn chúng cố ý dùng đuôi xe để va chạm, có phải…". Mặc Cảnh Thâm không trả lời, chỉ nhìn về hướng kia Vay Tiền Cấp Tốc Online Cmnd. Em sống là người của anh, chết cũng là ma của anh. Sống không chung chăn, chết chung huyệt, em muốn vậy à? Anh lại muốn các người chết cũng không thể ở bên nhau!Sau khi ăn cơm tối, như thường ngày Nguyễn Thiệu Nam lại ôm Vị Hi, ngồi trên ghế sofa trong phòng khách xem ti vi. Vị Hi một tay bê bánh ga tô hạt dẻ, một tay cầm chiếc nĩa nhỏ, thích thú vừa ăn vừa Hi đang ăn một cách vui vẻ, ngẩng đầu thấy bộ dạng lông mày nhíu chặt của Nguyễn Thiệu Nam liền giơ ngón tay nhỏ vuốt vuốt, xiên một miếng bánh ga tô nhỏ đút vào miệng Thiệu Nam nuốt miếng bánh, cúi đầu hôn cô, thấy gương mặt nhỏ nhắn dính bánh, không nhịn được bật cười. Anh cầm bánh trong tay cô đặt sang một bên, rồi bế cô Hi giơ một cánh tay ra chỉ chiếc bánh ga tô bị lạnh nhạt vứt một bên, bất mãn kêu lên, "Bánh ga tô của em, em còn chưa ăn xong mà?”.Đôi môi nóng rực của người đàn ông hôn lên xương quai xanh lộ ra bên ngoài áo ngủ của cô, giọng nói khàn khàn, “Lát nữa ăn tiếp...".Ánh sao đêm nay đẹp quá, tựa như cái đêm lá cây phong đỏ như lửa, gió thu hiu hiu bao năm trước, anh và Vị Hi cùng ngồi trên xích đu trong căn nhà cũ của nhà họ Lục, lá lác đác rơi, hờ hững nhìn bầu trời đầy sao. Đêm rất yên tĩnh, xung quanh vắng lặng, chỉ có tiếng tim anh đập thình thịch. Cô vùi mặt vào lồng ngực anh, nhắm mắt, khóe miệng khẽ nở nụ cười làm rung động lòng cười hỏi cô nghe thấy gì, cô nói cô nghe thấy một thế ngây ngốc hôn cô, vừa hỏi bản thân mình, có phải anh thực sự đã già rồi? Gần đây trở nên càng lúc càng đa cảm, càng lúc càng thích nhớ về quá khứ. Không, không chỉ là hồi ức. Anh hi vọng thời gian quay ngược lại, hi vọng năm tháng đảo Thượng đế cho phép, nếu chư thần đồng ý, anh nguyện mang toàn bộ tất cả mọi thứ của bản thân đánh đổi, đổi lại một Nguyễn Thiệu Nam thuần khiết, trong trắng, đổi lại một Lục Vị Hi đơn giản, vui nâng mặt cô lên, si mê nhìn gương mặt xinh đẹp như hoa trong bóng tối, ánh lệ nơi khóe mắt tản ra trong màn đêm vô tận, còn lóng lánh hơn ánh sao trên kiệt sức ngã trên người cô, hít sâu, toàn thân đầy mồ hôi. Anh xê dịch cơ thể ướt đẫm của mình, dường như sợ làm bẩn cô, trong bóng tối, cẩn thận e dè vuốt ve mặt cô, lạnh ngắt...Quả nhiên lại như vậy, vẫn như vậy...Vừa nãy cơ thể còn nóng bừng đột nhiên trở nên lạnh toát. Giống như lễ Noel giá lạnh rơi xuống giữa mùa hè ngây ngất, như tuyết tháng mười hai bay vào ngày tháng bật đèn bàn, ánh đèn dịu dàng xua đuổi bóng tối tĩnh mịch. Vị Hi cắn góc chăn, mặt đầy mồ hôi lạnh, khóc đến mức lông mi dính vào Thiệu Nam thở dài, đau lòng ôm lấy cô, “Đừng khóc nữa, lần sau nếu em không thích thì cứ nói ra, chúng ta không làm nữa”.Vị Hi ngước đôi mắt mông lung, khổ sở nhìn anh, “Nhưng em là vợ anh, không phải ư? Chẳng phải em rất yêu, rất yêu anh nên em mới lấy anh ư? Nhưng vì sao mỗi lần anh ôm em, chúng ta gắn liền với nhau, ở nơi này lại đau như vậy, tựa như bị người ta khoét đục?”.Vị Hi chỉ vào tim mình, nức nở nói “Chẳng phải nó nên cảm thấy rất hạnh phúc ư? Vì sao lại đau đến thế? Đau đến thế... Thiệu Nam, em nên làm thế nào? Rốt cuộc em nên làm thế nào? Em đau lắm, thực sự đau lắm, em đau đến mức không thở nổi...".Nguyễn Thiệu Nam ôm chặt cô, ngước nhìn trần nhà trên cao. Anh không dám cúi đầu, vì anh biết chỉ cần anh cúi xuống, nước mắt liền tràn lâu sau, anh mới kiềm chế bản thân, dịu dàng nói “Không sao, sau này sẽ ổn, nhất định sẽ ổn. Cho dù không ổn cũng không sao, anh sẽ luôn chờ đợi em”.Vị Hi vùi mặt mình vào trong vòng tay người đàn ông, nước mắt rơi trên lồng ngực vững chãi của anh, “Xin lỗi, em luôn mang lại phiền phức cho anh, em không phải là người vợ tốt, anh nhất định đã ghét em rồi, có phải không?”“Không hề, không hề...".Cuối cùng nước mắt anh vẫn rơi, Vị Hi từng nói, anh nợ cô một câu “Xin lỗi". Nhưng bây giờ cho dù anh nói một vạn câu “Xin lỗi” cũng chẳng ích Hi khóc rồi ngủ thiếp đi mất, Nguyễn Thiệu Nam dỗ cô rất lâu, cô mới nhắm mắt. Nguyễn Thiệu Nam nhìn cô ngủ say, đắp chăn cho cô, dựa lên ghế, nhìn bóng đêm bao phủ cả căn sao cô lại như vậy? Anh đương nhiên biết, chỉ có anh biết. Bởi tất cả mọi thứ căn bản chính là do một tay anh tạo nên. Cho dù kí ức mất đi, cảm giác vẫn còn, nỗi đau khổ ấy vẫn còn, tuyệt vọng vẫn còn, vĩnh viễn không thể thay đổi xảy ra ba năm trước, những cảnh vô cùng thê thảm ấy, những đoạn quá khứ đẫm máu ấy... anh cảm thấy cổ họng mình khô rát, giống như có thứ gì muốn trào ra từ trong đó. Anh như kẻ bị đầy bụng, dường như muốn trút hết tất cả nỗi sợ hãi và bi thương ra khỏi dạ năm trước...Khi đó anh điên rồi, nhất định đã phát điên, bị sự tuyệt vọng và thù hận của cô ép cho phát điên. Cô không nhìn thấy, cũng không nói được nhưng trong đôi mắt không hề có điểm dừng của cô đầy sự thù hận lạnh giá, anh nhìn thấy một cách rõ không dám để cô chạm vào bất cứ vật kim loại nào, một cây kim, một chiếc đinh ốc cũng không được. Anh phái người trông coi cô liên tục suốt hai mươi tư tiếng đồng hồ. Cho dù như vậy cô vẫn có thể nghĩ đến vô số cách thức rời xa anh, dùng cách thê thảm nhất không thể cứu vãn đề rời xa bởi anh nói cho cô biết, Lăng Lạc Xuyên đã chết rồi, anh ta không bao giờ có thể trở lại phụ nữ anh dùng tất cả mọi thủ đoạn để giành lấy lại một lòng muốn chết vì một người đàn ông sống của anh mệt mỏi, hi vọng mịt mù, tình yêu hoang vắng, tín ngưỡng bị hủy diệt. Vị Hi giống như tử thi lạnh giá, bị người ta lôi ra dưới ánh nắng mãnh liệt, tỏa ra mùi tanh thối tha. Anh vĩnh viễn không thể chịu đựng nổi, tất cả mọi thứ xung quanh như một vòng xoáy đen ngòm, tiêu hao gần hết lí trí của trở thành một bạo quân bất chấp lí lẽ, tàn ác vô nhân đạo, không chút lí trí. Cô là vợ anh, trái tim cô đã chết nhưng cơ thể vẫn là của không nhìn thấy, không nói được, ngôn ngữ kí hiệu của cô ít người hiểu được, cho dù trong vạn người, cũng không ai biết cô trải qua những chuyện gì, không ai hiểu nỗi đau khổ của cô, không ai biết người chồng áo gấm chỉnh tề, dịu dàng chăm sóc bên cạnh cô đã làm những gì với thể cô không một vết sẹo, chỉ có anh biết, linh hồn ẩn giấu trong những bộ trang phục xinh đẹp đã bị thủ đoạn gần như cường bạo của anh lăng nhục tới mức có hàng nghìn lỗ thủng, hàng trăm chỗ đó, cô đã bị khuất phục, anh thực sự cho rằng cô đã khuất phục. Cô không còn nhìn anh thù hận, chỉ nằm trên giường lặng lẽ rơi nước mắt. Nhưng cho dù như vậy thì có thể thế nào? Cô không thể từ chối anh cả đời, anh an ủi mình như có một ngày cô hiểu anh, tha thứ cho anh, giống như anh hiểu cô đó, vào một đêm mưa. Cả đời anh đều không quên nổi cái đêm rất lạnh, chỉ có cô mới có thể làm ấm cơ thể trống rỗng của anh. Cho dù cô không nhìn thấy anh, hoặc nhìn thấy cũng như nhìn không khí trong phòng, anh vẫn cần thấy cô. Căn biệt thự này, phòng ngủ này, vì có sự tồn tại của cô mới có cảm giác gia đình, mới không phải là đống hoang tàn lạnh si mê quấn lấy cơ thể ấm áp của cô, cảm nhận được sự dịu hiền và yên tĩnh không giống mọi khi, trong lòng anh tràn ngập niềm hân hoan, anh ôm cô rồi nói rất nhiều, đều là những tưởng tượng tương lai đẹp đẽ của họ, sau đó vùi mặt vào cổ cô, ôm cô ngủ một cách thỏa biết sao lại nằm mơ thấy ác mộng, trong mơ có một người con gái đưa cánh tay giơ xương trắng về phía anh. Anh sợ hãi tỉnh dậy, người bên cạnh vẫn ngủ say, gương mặt hướng về phía khác, khóe miệng vẫn mỉm đầu anh nhìn thấy cô ngủ bình thản đến vậy, ngủ ngon đến vậy. Anh hôn lên đôi môi khô của cô mới phát hiện môi cô lạnh như nhiên anh nhớ đến điều gì đó, tung chăn...Máu! Khắp giường đều là máu tươi!Anh hoảng hốt, cả người cứng đờ tại chỗ, giống như đứa trẻ không hiểu chuyện, không biết làm thế nào. Anh không biết sao cô làm được, cô không thể cầm được lưỡi dao, đến mảnh gỗ cũng không được sờ vào, nhưng cổ tay cô ngâm trong chất lỏng đỏ tươi, máu thịt lẫn ôm lấy cơ thể nhuốm đầy máu tươi của cô, cơ thể trần trụi không chút sinh lực ấy, gào thét như con dã thú kinh hãi phẫn đã thành công! Cuối cùng cô có thể vĩnh viễn rời xa anh, anh vĩnh viễn không có cách nào, không có cách nào hết!Anh tưởng rằng cô đã chết, ôm cô vừa khóc vừa cười, giống như con sói đực cô đơn mất đi một nửa nương tựa lẫn nhau của mình, liên tục gào thét ai oán trong bóng đêm tối đen như điên rồi! Giây phút đó anh mới biết, anh đã thua, thua hoàn toàn! Anh phụ cả thiên hạ, thắng tất cả nhưng thua mất một thế giới, một thế giới sinh ra vì cô!Cuối cùng cô vẫn đi theo cậu ta, cho dù cậu ta đã chết, cậu ta cũng có được cô. Cậu ta đã thắng! Lăng Lạc Xuyên thắng rồi! Chỉ trong chốc lát, cậu ta lật đổ mọi thứ của anh dễ như trở bàn may người giúp việc phát hiện sớm, kịp thời gọi xe cứu thương. Cô mất máu quá nhiều, nhưng chưa ghế hành lang bệnh viện, anh đi chân trần, run rẩy ngồi đó, toàn thân đầy máu. Anh nhìn đôi tay mình, ánh mắt ngưng đọng, tầm nhìn không rõ ràng. Giây phút ấy, anh vẫn không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện tới khi bác sĩ và cảnh sát nói cho anh biết cô đã liên tục mài cổ tay mình trên thanh sắt ngang của chiếc giường phục cổ, cho tới khi mài rách thịt mình. Sau đó, cô dùng răng cắn đứt động mạch...Cả quá trình gần như đau đớn, khó khăn đến mức không người bình thường nào có thể tưởng tượng ra, nhưng cô đã làm được. Nếu không phải vì giấc mơ ấy, cô gần như đã thành phút nghe được tin này, anh như kẻ điên chết lặng người, anh quả thật không cách nào tin nổi vào tai cả những người biết chuyện này đều nói đâu có ai tự sát như vậy? Chỉ có người thần kinh không bình thường mới làm như vậy, cô ấy nhất định đã điên có anh biết, cô không điên, không ai bình tĩnh khách quan, lập kế hoạch chu đáo tỉ mỉ hơn cô. Cô sớm đã nhìn thấu anh là người như thế nào, dù cho anh nói những lời đường mật bên tai cô nhiều hơn nữa, dù cho anh dùng mọi thủ đoạn hung ác tàn bạo hơn nữa trên cơ thể mỏng manh, yếu đuối của cô. Cô cũng muốn rời xa anh, cố gắng bằng mọi cách cũng phải rời xa anh. Ở bên anh, cô sống không bằng ngồi trước giường bệnh, nhìn gương mặt trắng bệch không chút máu của cô, hàng vạn tình cảm dâng trào, cuộn xoáy trong lòng anh, có bi thương, có chua xót, có yêu thương nồng nàn, còn có...Anh cầm một quả táo lên, vừa gọt vỏ vừa nói với người còn chưa tỉnh, “Tất cả mọi người đều nói em điên rồi, chỉ có anh biết em đang nghĩ gì. Em muốn đi theo cậu ta, có phải không? Nhưng em đã không tìm thấy cậu ta. Máy bay cậu ta ngồi bị người ta phá nổ thành ba khúc. Đừng nói là xác chết, đến mảnh vụn cũng không còn, sớm đã thành tro bụi, em đi đâu tìm cậu ta? Cho dù em tìm thấy cậu ta thì có thể thế nào? Em là vợ anh, em chết rồi, trên bia mộ cũng phải mang họ anh. Vì thế...”.Ngón tay lạnh lẽo của anh áp lên cổ cô, cúi xuống ghé sát tai cô, cười như ma quỷ, "Em sống là người của anh, chết cũng là ma của anh. Sống không chung chăn, chết chung huyệt, em muốn vậy à? Anh lại muốn các người chết cũng không thể ở bên nhau!”. "Tiêu quận vương người làm sao vậy? Tại sao gần đây lại cứ mặt mày ủ rủ như vậy?" Hôm nay dùng xong bữa tối, thấy Tiêu Dư An khổ não giữ lấy tóc mà ngây người, Thiêm Hương vừa thu thập chén đũa vừa hỏi. Tiêu Dư An nói "Ta hiện giờ không phải đã làm hoàng thượng tức giận rồi sao, đang nghĩ cách đây a!" Thiêm Hương trợn lớn con mắt "Không phải chứ, hoàng thượng những ngày nay ngày nào cũng đến bồi người đi ngủ, thúc giục người thay thuốc, không giống như là đang giận a!" Tiêu Dư An "... ... Bị ngươi nói một cái như vậy, ta đột nhiên phát hiện, Án ca ta làm thế nào có thể tốt như vậy chứ?!" Thiêm Hương nói "Tiêu quận vương nếu như người hỏi ta làm sao để dỗ nữ tử, ta có lẽ có thể nói với người thêm vài câu, nhưng tâm tư của hoàng thượng quá khó nắm bắt rõ ràng rồi, hay là người đi hỏi thử Trần tướng quân đang ở bên ngoài cửa tẩm cung đào ao đi?" Tiêu Dư An vỗ đầu một cái. Uầy! Hắn tại sao đem Trần Ca quên mất rồi! Trần Ca thở hổn hển vì đã đào đất cả một ngày, giờ đây rất không dễ dàng mà nghĩ ngơi trở xuống, ngồi ở một bên vừa mới uống được một ngụm nước lạnh, bên tai đột nhiên truyền đến một tiếng yếu ớt "Cuộc sống hạnh phúc là từ đâu tới, phải dựa và lao động để tạo nên!" Một ngụm nước vừa uống của Trần Ca đã phun hết ra ngoài, xém chút nữa sặc đến hồn bay về trời. Tiêu Dư An lòng tốt mà đưa tay vỗ vỗ lưng của hắn giúp hắn thở thuận lại "Chậm chút a, chậm chút, đừng gấp." Nội tâm Trần Ca đang gào thét Ta đây không phải là gấp, ta đây là bị ngươi dọa! Trần Ca Trần Ca rất không dễ dàng đem hơi thởi đều đặn trở lại, thở nhẹ một hơi, hỏi "Tiêu quận vương ngươi tại sao chạy đến đây rồi, thương tích không sao rồi chứ?" "Không sao, ta hỏi ngươi một vấn đề a." Tiêu Dư An ngồi xuống ở bên cạnh Trần Ca, mặt đầy nghiêm túc, "Người trong lòng giận rồi nên dỗ như thế nào?" Trần Ca uống ngụm nước, hỏi "Vậy phải xem thử là chuyện gì khiến người trong lòng giận rồi." Tiêu Dư An nói "Trước kia đáp ứng hắn không làm chuyện ngu ngốc, kết quả lại... ... nhưng mà lúc đó tình huống nguy cấp! Ta cũng là không có cách nào khác... ... nên đã... ..." Trần Ca thì ra là vậy mà gật gật đầu "Vậy hắn cãi nhau với ngươi rồi ư?" Tiêu Dư An nói "Không có, hắn nếu như chịu mắng ta một trận, nói không chừng sau khi mắng xong hai chúng ta đã giảng hòa rồi, bây giờ là giận đến nổi mắng cũng không muốn mắng rồi." Trần Ca nói "Vậy thì đúng thật là rất tức giận a." Tiêu Dư An khổ não mà chống đầu. Trần Ca nói "Tiêu quận vương ngươi cũng đừng quá phiền muộn nữa, bây giờ muốn dỗ người ta mà, không phải chính là làm một chuyện gây cho hắn ngạc nhiên ngoài ra còn khiến hắn kinh ngạc vui mừng không thôi sao?" Tên truyện SỐNG KHÔNG BẰNG CHẾTTác giả PHỒN TINHThể loại Đam mỹ, hiện đại, ngược luyến tàn tâm, mỹ nhược thụ, lãnh khốc tra công, hắc bang, bạo lực...Tình trạng Đang tiến hành. Translation API About MyMemory Human contributions From professional translators, enterprises, web pages and freely available translation repositories. Add a translation Vietnamese English Info Vietnamese sống không bằng chết English to live without death Last Update 2023-04-29 Usage Frequency 1 Quality Reference Vietnamese anh sẽ sống không bằng chết. English this will be your hell. Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Reference Anonymous Last Update 2016-12-21 Usage Frequency 7 Quality Reference Vietnamese họ không bằng. English they're not equals. Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Reference Vietnamese muốn sống không? English pay for it if you want to stay alive. Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Reference Vietnamese là án sống, không phải chết! English it's a life sentence, not death. life! Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Reference Vietnamese - còn sống không? Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Reference Vietnamese sống không nghĩ ngợi English living for the day worries far away Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Reference Vietnamese cuộc sống không ngủ. English it's a sleepless life, honey. Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Reference Vietnamese anh muốn sống không? English do you want to live? Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Reference Vietnamese - họ còn sống không? English - did they make it? Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Reference Vietnamese anh ta còn sống không Last Update 2017-02-07 Usage Frequency 1 Quality Reference Vietnamese còn cậu, muốn sống không English now, do you wanna make it work? Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Reference Vietnamese anh còn sống không đấy? English hey, are you alive in there? Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Reference Vietnamese - có ai còn sống không? English - how many are left? Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Reference Vietnamese anh đã dạy họ sống không chỉ bằng bánh mì. Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Reference Vietnamese malcolm còn sống không đấy? English is malcolm still alive? Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Reference Vietnamese draco, nó còn sống không? English draco, is he alive? Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Reference Vietnamese nếu ngươi không nói, ta sẽ để ngươi sống không bằng chết. English if you refuse to speak, i'll make you beg for mercy Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Reference Vietnamese cuộc sống không công bằng, không công bằng chút nào. English life ain't fair, not fair at all, Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Reference Get a better translation with 7,317,599,100 human contributions Users are now asking for help We use cookies to enhance your experience. By continuing to visit this site you agree to our use of cookies. Learn more. OK Cùng lúc đó, Thẩm Mộc đột nhiên ầm một tiếng… Nửa quỳ trên đầu gối trái be bét máu cái đầu gối trái đã không còn nữa, đã bị luồng khí xoáy cắt Mộc đau đến nhe răng, gương mặt già nua cũng biến dạng. “A a…”, Thẩm Mộc gào lên điên phía xa, Thẩm Dật và đám người của ông Tân đều đã hoá họ rốt cược là đã nhìn thấy cái gì? Thẩm Mộc trong lòng bọn họ là hoàn toàn vô địch, lại...lại bị thường quỳ trên đất chỉ vơi một chiêu?Đó là Thẩm Mộc đấy!Là Thẩm Mộc vô địch trên thế giới đây! Đùa kiểu gì vây?Thẩm Mộc vì sao không tránh đi? Không chiến đấu? Thế nào mà lại trở thành tấm bia sống như vậy? Bọn họ đâu có biết, vào lúc ông cụ đội nón tre, ngậm tẩu thuốc, hai mắt trống không kia bật ra luồng khí xoáy, Thẩm Mộc muốn ra tay để chặn lại hoặc tránh đi, nhưng… nhưng ông ta không làm được! Hoàn toàn không thể làm được gì! Điều này mới là thứ khiến người ta hoảng sợ và tuyệt vọng nhất.“Tiền bối, ông…”, nén nhịn cơn đau nhức nhối đến điếng người, Thẩm Mộc run rẩy muốn nói gì đó, nhưng lại bị chặn ngang.“Dẫn đường”, ông cụ đội nón tre, ngậm tẩu thuốc, hai mắt trống không nhả ra hai chữ này “Dẫn đường cho ông già này đi đến nhà họ Thẩm ở Thượng giới, ông già này muốn biết rốt cuộc là nhà họ Thẩm có thực sự không thể động vào như lời ông nói hay không?” Thẩm Mộc càng run dữ dội hơn, trong lúc run rẩy có lời muốn nói lại chẳng dám nói, trên gương mặt già nua đã mất sạch huyết đúng vào lúc này.“Vù!” Đột nhiên, ông cụ đội nón tre, ngậm tẩu thuốc, hai mắt trống không vung tay lên vỗ nhẹ vào một chỗ cách đó khá người ở cảnh giới Bán bộ Đoạt mệnh đứng bên cạnh đám người Thẩm Dật và ông Tân cứ thế biến mất chết đến không thể chết được hơn Dật suýt chút nữa là bị doạ cho đại tiểu tiện ra quần!!! “Thằng nhãi Tô Minh mặc dù khốn kiếp, nhưng muốn dạy dỗ nó cũng chỉ có ông già này được phép, những người khác, các người có thể thử xem, nhất là đám già”, ông cụ đội nón tre, ngậm tẩu thuốc, hai mắt trống không hờ hững nói, lại hướng về phía Thẩm Mộc “Dẫn đường”.“Tiền bối, cái đó, tôi… tôi sai rồi, nhà họ Thẩm chúng tôi…”, mồ hôi chảy đầy trán Thẩm Mộc, ông rất rõ ràng lần này mình đã chọc vào một nhân vật lớn ta rõ ràng không muốn dẫn họ Thẩm mặc dù mà cao thủ của nhà họ Thẩm cũng chỉ sàn sàn như Thẩm Mộc mà thôi, nói thẳng ra, Thẩm Mộc chính là một trong những người mạnh nhất của nhà họ thân mình còn xa mới là đối thủ của ông cụ hai mắt mù loà này, những người khác của nhà họ Thẩm… cũng khó lắm! “Tôi nói, dẫn đường”, giọng của ông cụ đội nón tre, ngậm tẩu thuốc, hai mắt trống không đã to hơn một chút. Âm lượng này to hơn một chút, có thể nghe thấy rất rõ ràng, từ phía xa, Thẩm Mộc đang nửa quỳ trên đất, lại… lại có hiện tượng như sắp nứt toác cánh tay, hay trên cổ, trên mặt đều hiện lên những đường vằn vện như sắp nứt rất đáng Mộc đau đến gần như mất đi lý trí, đau đến mức lỗ chân lông toàn thân và các mạch máu như đang rỉ không bằng sự là sống không bằng gắng chịu đựng không đến mười nhịp hô hấp, Thẩm Mộc cuối cùng không thể gắng gượng được nữa, loại đau đớn này còn khổ sở hơn cái chết gấp cả trăm nghìn lần.“Tôi… tôi dẫn đường”, Thẩm Mộc yếu ớt nói, trong giọng nói mang đầy vẻ tuyệt vọng.

sống không bằng chết đam mỹ