Hậu đăng quang Hoa hậu Liên lục địa 2022, từng lời nói, hành động của Lê Nguyễn Bảo Ngọc đều trở thành tâm điểm của sự chú ý. ADVERTISEMENT Mới đây nhất, cô đã lên tiếng bênh vực đại diện Việt Nam tại cuộc thi Hoa hậu Hòa bình Quốc tế 2022 .
Trang chủTổng hợp truyện Wenrene series be bong cua em tinh yeu tren tang doi luu intro Tổng hợp truyện Wenrene series be bong cua em tinh yeu tren tang doi luu intro #1x1 #dammy #ngontinh #ngọt #phiêulưu #sung #xuyênkhông #đammỹ
Đăng bởi: Candy_0410_ 852023 - 46499 - 156 Tên truyện: Đức Dương quận chúa (trọng sinh) Tác giả: Thâm Hải Lý Đích Vân Đóa Nguồn convert: tangthuvien Editor: Candy Bìa: chiêu cáo
Đăng bởi: Cakhongvay 1866424 - 126813 - 109 Tên : Xuyên thành bạch nguyệt quang yểu mệnh, ta cùng vai ác HE Tác giả: Thanh Hoa Nhiên Thể loại:
Hoa hậu Liên lục địa Bảo Ngọc một lần nữa chứng minh bản thân chính là người đẹp có cá tính mạnh mẽ khi chẳng ngại nhắn gửi đến ai đã và đang nghi ngờ khả năng của cô: "Tôi nói được làm được chứ không nói khoác. Hết
Tổng hợp truyện Co vo dac cong ngoc nghech cua toi phien ngoai 2 tran huong #dammy #hiendai #hiệnđại #langman #ngontinh #ngọt #sung #đammỹ [ĐM/Hoàn] Giả kết hôn xong tôi đem con chuồn lẹ (Tuyên Lê)- Trans: Maccaoo
(Techz.vn) Khán giả ngưỡng mộ với cuộc sống hôn nhân viên mãn của Hồ Ngọc Hà và Kim Lý. Kết quả bóng đá 20/10: Đoàn Văn Hậu tỏa sáng; MU thách thức Chelsea Tin xe 19/10: Địch thủ của Mitsubishi Xpander trình làng, giá từ 493 triệu Tin xe 19/
Tình trạng: Full 76 Chương. Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt. Truyện Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi được viết bởi tác giả Phạm Thu, truyện thuộc thể loại ngôn tình hay, tính tiết hấp dẫn, mới mẻ. Đến với truyện, bạn sẽ trải qua được rất nhiều
Vay Tiền Nhanh Ggads. “Tần Vịnh!!!!!! Thằng oắt con!!!! Mày lăn ra đây cho tao!!!!!!!!!!” Đại sảnh lầu một đầy người là người, không ít người nhát gan đã chạy ra khỏi cao Lý cởi áo khoác, thắt lưng quấn đầy thuốc nổ đỏ thẫm, một tay cầm bật lửa tay kia cầm kíp nổ, đứng giữa đại sảnh kêu gào ầm ỹ như bị tâm thần.“A, ông tổng xuống rồi.”“Không phải chứ! Chủ tịch cũng lớn gan thật, tôi thấy lão Lý điên rồi.”Đám người lại bắt đầu xôn xao một trận, mọi người đều chăm chú nhìn Tần Vịnh thản nhiên đi đến giữa đại sảnh, đối mặt với lão Lý.“À, oắt con! Rốt cuộc mày cũng xuống rồi! Mày nói đi! Tao sắp về hưu rồi, mày hao tâm tổn sức sa thải tao, có phải không muốn cho tao sống không!” Lão Lý mất đi khoản tiền nghỉ hưu, thần kinh có vẻ không bình thường.“Thứ nhất, ông còn chưa đủ tư cách khiến tôi vắt óc suy hai, nguyên nhân ông bị sa thải là vì ông tham ô công quỹ của công ty, tự ông biết rõ hơn ai hết.” Tần Vịnh cười nhạo, Lâm Lỗi đứng bên lại có phần lo lắng, hắn thấy lão Lý nghe Tần Vịnh nói xong thì móc từ thắt lưng ra một con dao.“Cho dù tao tham ô, chỉ vì chút công quỹ đó mà mày đuổi tao! Tao đã làm việc từ thời ba mày! Thằng ranh con!!” Lão Lý tức đến nỗi nói năng không kiêng nể gì người như vậy, vĩnh viễn không nhìn thấy cái sai của mình, chỉ biết đổ tất cả lỗi lầm lên đầu người khác, cho rằng người ta không thông cảm cho mình.“Hiện giờ công ty do tôi quản lý, nếu không phải nể mặt ông làm việc cho ba tôi, với khoản tham ô đó của ông hoàn toàn có thể truy cứu trách nhiệm trước pháp luật.” Tần Vịnh một chút cũng không bận tâm con dao trong tay lão, hắn chỉ sợ ma mà thôi.“Tao chém chết mày!” Lão Lý phát hiện mình hoàn toàn lép vế, mắt đỏ vằn lên huơ dao trong tay bổ về phía Tần đông thấy lão Lý huơ dao liền bắt đầu la hét, vài bảo vệ vội vàng vây lấy Tần Vịnh bảo vệ ông tổng đề phòng bất trắc.“Tần Vịnh mày mau lên lầu!” Lâm Lỗi sốt ruột nói.“Không cần, các anh sơ tán đám đông trước đi.” Tần Vịnh lạnh lùng bình tĩnh phân tích tình hình trước trên người lão ta có buộc thuốc nổ thật, một khi phát nổ trong đám đông tổn thất sẽ nặng nề lúc bọn anh Hắc vội vàng sơ tán mọi người thì, một đám người từ ngoài cửa xông vào nữa.“Ba!” Một gã đàn ông cao to kêu lão Lý, mọi người mừng rỡ, người can ngăn đến rồi!Ai ngờ gã kia hung dữ nói, “Ba! Bọn nó đánh ba hả?!”Lúc này mọi người mới biết, con nhà tông không giống lông cũng giống cánh, cùng nhau đến gây sự.“Đằng nào tao cũng không còn gì nữa! Muốn chết thì cùng chết! Để tao làm thịt thằng nhãi họ Tần kia!” Lão Lý như được đổ thêm dầu.“Còn ngây ra đó làm gì, đánh cho tao!” Con trai lão Lý tất nhiên biết tình huống trước mắt là thế nào, đằng nào cũng chả có kết cục tốt, còn không bằng cá chết lưới người đừng ai mong hạ cánh êm trường hỗn cả bảo vệ đều đổ xô lên áp chế đám gây sự song những kẻ này cũng chẳng phải ăn chay trường, tên nào tên nấy đều lăn lộn trên đường phố, đánh nhau đều không cần lúc đang chiến đấu kịch liệt, một cô gái cao gầy mảnh mai nhanh chóng tiến vào, lôi từ trong túi ra một cây côn nhỏ dài cỡ chiếc đũa nhưng thô hơn rất nhiều, dùng sức vung trong không khí một cái, côn nhỏ lập tức biến thành trường bén phân tích ra kẻ cầm đầu là ai, quyết đoán tấn công lão gã đàn ông đứng ở lối vào tấn công cô, cô múa côn trong tay, chiêu nào chiêu nấy gọn gàng trí mạng, dứt khoát quất xuống vai đối phương, chỉ nghe tiếng khớp xương gãy răng rắc, liền đó nhanh nhẹn tung một cú đá hậu, một gã khác theo tiếng ngã tác sắc bén dứt khoát, thoáng cái liền đến bên cạnh lão Lý lúc này đang vung dao xông về phía Tần côn trong tay quất xuống, nhẹ nhàng đánh rớt dao trong tay lão Lý, thuận thế đá vào đầu gối lão ta, lão Lý đau quá gào như giết heo ngã quỵ xuống đất.“Đánh con đĩ này cho tao!!!” Con trai lão Lý nghe ông già mình la thảm mới phát hiện một con nhỏ nhảy vào, hơn nữa còn nhanh chóng giải quyết mấy tên đàn em của đám đông từ lúc cô gái vào liền phát hiện tình thế đã đảo ngược, hiện trường im phăng Vịnh kinh ngạc nhìn Lâm Phàm ung dung đánh nhau với mười mấy gã đàn ông một cách thành thạo chỉ nhờ vào một cây trường côn trong tay, à không, phải nói là thu dọn mới đúng.“Cái này… không phải đang xem phim hành động chứ.” Lâm Lỗi không dám tin lắp bắp.“Chẳng trách chỉ mấy giây đã hạ gục đội trưởng bảo vệ…” Tần Vịnh cũng kinh hồn rồi, nghe thấy và chứng kiến tận mắt là hai chuyện khác nhau.“Dừng tay!! Nếu không tao kích nổ đó!!!” Lão Lý thấy cô ta ra tay đánh con mình không thương tiếc, tuy lão không hiểu nhưng cũng nhìn ra được con nhỏ này có thể đánh chết con Phàm chụp lấy cánh tay con trai lão Lý đang định vặn gãy, nghe la kích nổ thì mạnh tay hơn, không chần chừ lấy một giây trực tiếp vặn gãy tay con lão, sau đó cả người bật lên nhanh nhẹn vọt tới chỗ lão khoảnh khắc nhanh như chớp giật, một tia sáng trong tay Lâm Phàm xẹt qua, thuốc nổ trên lưng lão Lý đột nhiên rớt xuống, lập tức Lâm Phàm tung cho lão Lý đang đờ đẫn một chân dài thẳng tắp đá thẳng vô cằm lão, thân hình nặng trịch của lão Lý bị bốc lên khỏi mặt đất mấy cen-ti-mét, kế đó nặng nề rớt xuống đất sùi bọt hề đến đây hạ một câu nói rất hay, cảnh sát luôn đợi sự việc kết thúc mới xuất sát đặc nhiệm được huấn luyện đặc biệt nhận thông tin báo nguy ập tới, bao vây toàn bộ đại sảnh.“Buông vũ khí trong tay xuống!” Một cảnh sát cầm loa gọi Lâm Lâm Phàm không mặc đồng phục nên nhất thời bọn họ cho rằng cô gái này cũng tham gia gây Phàm không để ý lắm chỉ trường côn trong tay xuống đất vẫy một cái, trường côn nháy mắt lại thu nhỏ thành đoản côn.“Cô ấy là bảo vệ công ty chúng tôi đấy.” Anh Thái đi tới chỗ cảnh sát giải Phàm đi tới chỗ bao thuốc nổ, móc con dao nhỏ giấu trong người ra rạch lên, cẩn thận xem xét, đứng dậy nói với anh Thái.“Anh Thái, không phải thuốc nổ, chỉ là pháo tép bình thường.”Mọi người hết biết nói chuyện sau đó xử lý rất nhanh, một đám gây rối bị giải lên xe cảnh sát, anh Thái và mấy bảo vệ, còn có Tần Vịnh đều đi lấy lời người còn lại bị cấp trên các phòng ban ra lệnh đều trở về vị trí làm việc, chỉ là thêm phần kính nể cô nữ bảo vệ mỗi ngày đứng trước cửa, thậm chí có vài người còn hăng hái định bái cô làm sư cảnh sát, Tần Vịnh ghi xong lời khai ngồi ngay cửa, vẻ mặt hoang mang.“Ông tổng vừa rồi không bị thương chứ?” Anh Thái ngồi bên cạnh quan tâm hỏi Vịnh lắc đầu, còn chìm đắm trong tình cảnh hồi Phàm bẻ gãy tay con trai lão Lý, tàn nhẫn khiến hắn rét run.“Tần Vịnh, sao thế?” Lâm Lỗi có phần sốt ruột chạy vào sở cảnh sát, lo lắng nhìn Tần Vịnh.“Không sao, có thể đi rồi.” Tần Vịnh đứng dậy, chuẩn bị cùng Lâm Lỗi đi nhiên, cửa phòng hỏi cung mở ra, Lâm Phàm bình tĩnh đi ra, tựa hồ vừa nãy người đánh bị thương mười mấy tên đàn ông không liên quan đến cô.“Lâm Phàm, không phải hôm nay cô nghỉ sao, sao lại về công ty?” Anh Thái đến lúc này mới nhớ ra, hỏi Phàm xấu hổ gãi đầu, “Tôi về nhà ngủ một giấc mới phát hiện bỏ quên ví tiền ở công ty nên quay lại lấy.”“Ôi cha, lại quên cầm ví nữa rồi.”“Ha ha, không sao, tôi đưa mọi người về công ty.” Lâm Lỗi cười hì hì, sảng khoái nói với bọn họ.“Cô Lâm không phải đến từ Thiếu Lâm Tự chứ? Hay là núi Võ Đang? Dùng công phu môn phái nào vậy?” Dọc đường miệng Lâm Lỗi không ngậm lại được, mà mồ hôi lạnh trên mặt Lâm Phàm càng lúc càng nhiều.“Tôi từ bộ đội ra…”Tần Vịnh ngồi ở ghế lái phụ nhìn Lâm Phàm ngồi sau qua kính chiếu hậu, người có bản lĩnh như vậy không nên có cảm giác tự ti mới phải, mặc dù cô giấu diếm rất tối, trong căn nhà xa hoa trang nhã của gia đình Tần Vịnh, ba mẹ Tần Vịnh ân cần quan tâm hỏi han hắn.“Tần Vịnh, chuyện hôm nay giám đốc sở cảnh sát đã gọi cho ba này không đơn giản, nếu không có người châm ngòi lão Lý kia không dám làm to chuyện vậy đâu.” Ông Tần bình tĩnh phân tích.“Vịnh nhi có bị thương không? Sau này có chuyện như vậy con đừng xông lên trước.” Bà Tần lo lắng nhìn con trai.“Ba, mẹ, con không sao, hai người đừng lo.” Tần Vịnh không biết làm sao, cúi đầu ăn cơm.“Cậu đừng lo, nếu không yên tâm thì sắp xếp một vệ sĩ cho Tần Vịnh là được!” Lâm Lỗi cười Tần Vịnh không biết suy nghĩ của Lâm Lỗi được, chẳng phải là báo thù việc mình để hắn đi xem mắt sao.“Tiểu Lỗi nói có lý lắm, ba nó, tìm cho Tần Vịnh một vệ sĩ để đề phòng, lỡ đâu…” Bà Tần cảm thấy đề nghị của Lâm Lỗi cực kỳ hay.“Mẹ, hai người đừng lo lắng hão nữa, thêm vệ sĩ đi theo mỗi ngày con lại thêm chuyện đối phó.” Tần Vịnh bực bội nói.“Mẹ mày nói có lý, lát nữa ba kêu người chọn người phù hợp.” Ông Tần tán đồng quan điểm của bà thương dễ tránh ám tiễn khó phòng, phòng họa khi chưa xảy ra vẫn tốt hơn.“Hì hì, cậu, con chọn được một người! Hôm nay nhờ cô ấy ra tay mới dẹp được đám kia đó.” Lâm Lỗi thấy sắp có kịch xem càng cười sáng lạn.“Hả?”“Hả?”Ba mẹ Tần Vịnh không hẹn mà cùng thắc mắc nhìn Lâm Lỗi.“Hì hì, còn không phải nữ bảo vệ của công ty đó điều tra rồi, là bộ đội xuất ngũ, hơn nữa theo điều tra của con còn là lính đặc công nữa! Mấy tháng nữa sẽ đi nhận công tác ở đội đặc cô ấy rất có lợi, thứ nhất, cô ấy là bảo vệ của công ty, ban ngày có thể ở công ty bảo vệ an toàn của Tần Vịnh, buổi tối tan tầm cũng có thể thuận đường về hai, cô ấy là nữ, có thể giảm bớt sự đề phòng của đám bỉ ổi ba, bản lĩnh của cô ấy bọn con đều chứng kiến tận mắt rồi, đến đội trưởng bảo vệ cũng bị cô ấy hạ gục trong một chiêu, khó mà tìm được người lợi hại tư, cô ấy không có người thân ở thành phố S, có thể đề phòng bọn chúng lợi người nhà uy hiếp cô ấy làm năm, vài tháng nữa cô ấy sẽ chuyển nghề sang đội đặc nhiệm, cũng có thể cắt đứt tâm tư không nên có của cô ấy với Tần sáu…”“Đủ rồi! Chọn cô ấy đi!” Ông Tần càng nghe càng cảm thấy người này quá thích hợp, cứ như là sinh ra vì Tần Vịnh vậy, đặc biệt là điểm thứ tư, nói đúng tâm lý ông.“Mấy tháng nữa cô ta sẽ đi đội đặc nhiệm làm?” Tần Vịnh ngờ vực nhìn Lâm Lỗi, cho là hắn nhầm lẫn.“Thật đó, tao quên nói với mày rồi à? Hôm nay trước khi đi sở cảnh sát tao đặc biệt tìm người điều tra.” Vẻ mặt Lâm Lỗi rất tin tưởng.“Hừ, cô ta xem chỗ chúng ta là cái gì? Chỗ làm thuê tạm thời?” Tần Vịnh bất mãn.“Mẹ cũng cảm thấy người Tiểu Lỗi nói được đấy.” Bà Tần trầm ngâm nửa ngày cảm thấy Lâm Lỗi nói chọn người này quả thật không sai.“Quyết định như vậy đi, ngày mai ba đến công ty gặp cô bảo vệ đó.” Ông Tần cũng có nghe sơ sơ về cô bảo vệ dũng mãnh này, giám đốc sở cảnh sát lúc gọi điện thoại cho ông có nhắc qua.
Truyện Audio CV Ngôn Tình Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi 113 người đang đọc truyện này. Tác giả Phạm Thu Thể Loại Ngôn Tình Tình trạng Full Lần Cuối Cập Nhật 1 năm trước Năm xuất bản 2017 Số Chữ 124,522 Truyện Dịch 100% Lượt xem 11,418 Từ Khoá co vo dac cong ngoc nghech cua toi co vo dac cong ngoc nghech cua toi full co vo dac cong ngoc nghech cua toi prc doc truyen co vo dac cong ngoc nghech cua toi Tác giả Phạm Thu, Lần Cuối Cập Nhật 1 năm trước Thể Loại Ngôn Tình Tình trạng Full Nghe từ đầu Tổng đề cử Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi Đã có 1 người đánh giá / Tổng đề cử Giới thiệu Mục Lục Nghe Audio Kiếm Điểm Truyện Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi được viết bởi tác giả Phạm Thu, truyện thuộc thể loại ngôn tình hay, tính tiết hấp dẫn, mới với truyện, bạn sẽ trải qua được rất nhiều những cung bậc cảm xúc. Thương thay bà cháu Lâm Phàm, dù có cuộc sống nghèo khổ khó khăn nhưng tinh thuần luôn tươi vui và chất câu chuyện sẽ dần hiện ra trong từng chương truyện, mời các bạn đón xem. Tags co vo dac cong ngoc nghech cua toi co vo dac cong ngoc nghech cua toi full co vo dac cong ngoc nghech cua toi prc doc truyen co vo dac cong ngoc nghech cua toi Mới nhất Chương 0076 Phiên Ngoại 5 Kiếp Sau 5 năm trước Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi Tổng đề cử 1 Tuần 176 Tháng 4328
Nhà máy rộng thênh thang làm mất hơn một giờ đồng hồ mới đi hết các địa điểm quan trọng, đang chuẩn bị về thành phố S thì Tần Vịnh nhớ ra nhiệm vụ trọng đại mà bà Tần giao phó, đặc biệt vòng đến nội thành mua bánh nướng phô mai XX, Lâm Phàm lại cười hì hì nói, “Loại bánh này tôi cũng biết làm, đảm bảo ăn ngon hơn chỗ này.” Vừa nãy cô ăn thử một cái mới dám chắc như Vịnh hơi bất ngờ nhìn cô “Cô cũng biết làm?”“Vâng, có cơ hội làm cho ngài ăn thử nhé?” Từng vì tiền học phí, cô và bà ngoại đặt một cái lò ngay đầu ngõ bán bánh dầm thấm đất, sau đó cô cũng học được, mỗi lần tan học xong lại nhận lấy sạp hàng thay bà ngoại, còn bà thì về nhà làm cơm đem cho cô.“Thích ăn thì đi mua được rồi, còn học làm cái gì?” Quen được nuông chiều từ bé, đương nhiên Tần Vịnh không biết khó khăn của người khác.“Hi hi.” Lâm Phàm cười ngây ngô không nói, cô còn biết làm bánh rán, bánh trứng, đủ các loại bánh điểm biết những thứ đó không phải vì hưởng thụ mà vì sinh đến thành phố S đã là buổi tối, Tần Vịnh sờ cái bụng rỗng nói, “Đi ăn trước đã.” Lâm Phàm đương nhiên chỉ có thể ngoan ngoãn gật đầu, cô không dám bỏ đói ông chủ.“Ông tổng, chỗ này rất gần nhà tôi, hay là đến nhà tôi làm đại món gì đó ăn?” Bây giờ quá giờ cơm rồi, nếu cùng Tần Vịnh đi mấy cái nhà hàng sang trọng đó ăn cơm, đoán chừng hắn đói ngất giữa đường cũng Vịnh vừa nghe liền quay ngoắt qua nhìn cô, vẻ mặt do dự nhưng thấy đôi mắt trong veo của Lâm Phàm thì không tự chủ được mà gật qua hắn đói quá muốn mau mau được ăn cơm mà thôi, thật đấy! Hắn tự nói với mình như thế.“Vậy tới phía trước quẹo vào bãi đậu xe của siêu thị, ở nhà không có tủ lạnh nên tôi không dự trữ thức ăn nhiều.” Lâm Phàm nhịn xuống cảm giác say xe, gắng gượng nói, Tần Vịnh nghe theo lời cô.“Ông tổng thích ăn gì?” Trong siêu thị, Lâm Phàm hồi phục tinh thần, Tần Vịnh không được tự nhiên đi theo Lâm Phàm vào khu đồ ăn đông lạnh.“Gì cũng được”, hắn thuận miệng nói.“Vậy làm cơm chiên bát bửu đi.” Lâm Phàm cầm một cục jambon lên, nhìn giá tiền hơi tặc lưỡi, nếu một mình cô ăn nhất định không thêm jambon.“Cho tôi ăn cái này?” Tần Vịnh khinh khỉnh nhìn cô.“Ông tổng không phải bây giờ ngài rất đói sao, chiên cơm nhanh hơn, ở nhà còn cơm nguội.” Lâm Phàm hiểu ý giải Vịnh có vẻ hài lòng, “Đừng hở ra là ngài này ngài nọ nữa.”“Hả?” Lâm Phàm đang lựa đậu Hòa Lan, không hiểu quay đầu nhìn Vịnh cao lớn, mặc áo sơ mi cắt may tinh xảo, tay cầm áo vest đứng giữa siêu thị sáng choang, nhìn hoàn toàn xa lạ với mớ rau dưa hành tỏi bên mặt đẹp trai, lông mày như vẽ, mắt sáng như phút này có vẻ bất mãn đứng nhìn cô, không biết là vì ánh đèn sau lưng hắn hay là vì bản thân hắn khiến Lâm Phàm có cảm giác như trong mộng.“Lỗ tai cô có vấn đề à! Cái gì cũng bắt tôi nhắc lại hai lần! Tôi nói đừng xưng hô tôi là ngài này ngài nọ nữa!” Tần Vịnh không biết bản thân lại khó chịu cái gì nữa.“Nhưng mọi người đều… Rõ! Tuyệt đối không kêu ngài nữa!” Đang định nói mọi người đều xưng hô là “ngài” lại thấy mặt hắn đen lại, trực giác mách bảo cô, ông tổng sắp phát hỏa rồi! Vẫn nên thuận theo đi, dù sao mình cũng chả tổn thất gì, hình như còn được lời độ trở mặt của Tần Vịnh tuyệt đối còn nhanh hơn lật sách tức trời quang mây tạnh, miệng hối không ngừng, “Mau lên mau lên, đói chết rồi.”“Mua xong hết rồi, đi thôi.” Lâm Phàm nhanh nhẹn đi tới quầy thu ngân.“Tổng cộng 42 đồng 6 xu.” Nhân viên thu ngân thành thạo bỏ đồ vào Vịnh đang định mở ví, lại bị Lâm Phàm cản lại.“Để tôi!” Cô nhanh nhẹn móc cái ví nhỏ trong ba lô ra, lôi ra ba tờ mười đồng, hai tờ năm đồng, tiếp đó lại moi moi lục lục, lục ra được hai đồng tiền xu, cuối cùng tiếp tục móc ra một đồng 5 xu và một đồng 1 đủ số rồi mỉm cười đưa cho nhân viên thu ngân.“Cảm ơn chị, đã nhận của chị đủ 42 đồng 6 xu, đây là hóa đơn.” Nhân viên thu ngân cầm hóa đơn đưa bằng hai Phàm biết đây là quy định, loại siêu thị lớn thế này nhân viên thu ngân nhất định phải đưa hóa đơn cho khách hàng bằng hai tay, nếu không có thể khiếu nại, âm thầm than thở cuộc sống không dễ dàng Vịnh đứng sau lưng cô trợn mắt há mồm, “Sao trên người cô chuẩn bị nhiều tiền lẻ thế?”“Không có đặc biệt chuẩn bị đâu, xài một hồi tự nhiên có thôi.” Lâm Phàm cười tinh Phàm không nói dối, quả thật chỗ này rất gần nhà cô, ước chừng đi khoảng năm phút là tới dưới lầu nhà cô thuê.“Ở chỗ này, là lầu 5.” Lâm Phàm cầm túi đồ ăn nhẹ nhàng leo lên Vịnh hơi ngửa đầu nhìn lên lầu 5, than thở một tiếng leo lên theo.“Đèn lầu 2 hư rồi, ông tổng ngài, à không, anh cẩn thận.” Lâm Phàm vội vàng sửa Vịnh tỏ vẻ gớm ghiếc bám vào tay vịn ừ một nhà rồi, phản ứng đầu tiên của Tần Vịnh là tìm nhà vệ sinh rửa tay, cứ nghĩ đến cái tay vịn cầu thang nhớp nháp trơn trợt do đủ thứ người bám vào, tôi sờ anh vịn là hắn nổi hết da Phàm đóng cửa xong cầm túi đồ ăn đi vào bếp rửa đậu Hòa Lan và bắp hạt ra ngâm nước, xắt lạp xưởng và jambon để sẵn, lại lấy ra một cái chén đập hai quả trứng gà, rót thêm chút giấm vào quấy đều.“Sao lại bỏ giấm vào trứng gà?” Tần Vịnh chui vào bếp, tò mò hỏi.“Làm như vậy, trứng chiên sẽ tươi mịn hơn.” Lâm Phàm cúi đầu, nghiêm túc xử lý tôm tươi trong tay, lột vỏ tôm bóc sợi chỉ trên lưng tôm làm liền một mạch, dùng sống dao đập nhẹ, bỏ thêm gừng nhuyễn và rượu nêm đồ ăn vào ướp.“Ông tổng, trong nhà không có ti vi, anh ngồi ngoài phòng khách nghỉ một chút đi.” Lâm Phàm tranh thủ ngẩng đầu nhìn Tần Vịnh cao lớn đứng ngay cửa nhà bếp chật hẹp, tốt bụng nói, để quần áo nhìn có vẻ đắt tiền thế kia dính dầu mỡ thì tiếc lắm.“Không cần, ngồi không chán lắm.” Tần Vịnh kinh ngạc mãi trước tay nghề điêu luyện của Phàm nhún vai, bật bếp cho nóng chảo, sau đó cho hai muỗng dầu ăn vào, bỏ lạp xưởng và jambon vào đảo đều.“Cô biết nấu ăn là vì thích ăn à?” Tần Vịnh cảm thấy chỉ có lý do này thôi, bằng không ai rảnh đâu mà đi làm cái việc vất đi lại bánh bao lúc sáng ăn ngon thật, xem ra cô là người thích Phàm nghe xong mỉm cười khe tác trong tay không hề dừng lại, thả đậu Hòa Lan và bắp hạt vào, tao một hồi lại cho thêm rượu vào hầm, “Lúc nhỏ, tôi rất muốn ăn gà tổng biết gà giò chứ?”Tần Vịnh cẩn thận nhớ lại, gật đầu không chắc chắn Phàm mở nắp chảo, đổ tôm đã ướp vào tiếp tục đảo thật nhanh, “Gà giò rất thơm, dọc cả con phố cũng nghe thấy mùi thơm thèm lắm, ngày nào cũng nhìn quầy hàng đó mà nuốt nước miếng, hi hi.” Cô nói mà không nhịn được cười, quay đầu nhìn Tần Vịnh lại thấy hắn nghe rất chăm chú, bèn nói tiếp, “Gà giò đó bà Phương từng cho tôi một miếng nhỏ, ăn thật sự rất ngon, thế nên tôi càng thèm nhà tôi nghèo quá, mua không sinh nhật tôi, bà ngoại giết con gà mái bà gà vào niêu đất, thêm gia vị thật ngon, nấu chín xong lại thêm dầu vào nấu, dùng rất nhiều dầu.”Lâm Phàm bỏ cơm dư để cách thủy trong bồn nước lạnh vào chiên, “Tôi đi học về nhà rất vui, nhưng cắn một miếng là biết ngay, đó không phải gà giò, vì mùi vị khác nhau lắm.”“Nên cô không ăn à?” Tần Vịnh không nhịn được buột miệng Phàm lắc đầu múc cơm chiên vào trong bát lớn, “Ăn chứ, hơn nữa còn không nỡ ăn hết, chia ra ăn mấy đó tôi đã quyết định, nhất định phải lén lút học được tay nghề của người ta, lần sau đến sinh nhật bà ngoại tôi sẽ làm cho bà ăn được món gà giò chân chính hoặc là những món bà thích ăn.” Rửa sạch chảo nhôm cô lại bật bếp, bỏ dầu vào chờ nóng, đổ trứng đã quấy vào từ từ, sau đó cầm cán chảo đảo tròn chầm chậm, làm trứng trong chảo tạo thành lớp vỏ trứng mỏng mỏng hình thắc mắc trước sự yên lặng của Tần Vịnh, quay đầu nhìn cửa, chỉ thấy hắn nhìn cô chằm chằm, vẻ mặt đăm chiêu.“Sao vậy?”“Món cơm chiên này cô học thế nào?” Tần Vịnh thấy cô trút cơm rang vào chính giữa vỏ trứng, sau đó dùng trứng bọc cơm lại, múc mặt trứng lại rắc thêm ít sốt cà chua, nhìn rất đẹp.“Lúc học trung học làm bài tập về nhà dùm bạn, do bài nhiều quá không kịp về nhà ăn cơm trưa, bạn ấy kêu cơm ngoài cho tôi, nói là cơm trứng ăn thấy rất ngon bèn suy nghĩ một chút, rất đơn giản.”Lâm Phàm đặt muỗng lên bàn đưa tô cơm chiên trứng cho Tần Vịnh xong, múc cơm còn dư vào chén, bê đến phòng khách, ngồi xếp bằng trước bàn uống trà, “Ngại quá, ông tổng, nhà tôi không có bàn cơm, ngồi đỡ ở đây vậy.”Tần Vịnh đờ đẫn bê cơm ngồi xuống theo cô, cầm muỗng lên tách lớp bọc trứng bên ngoài, múc một muỗng cơm chiên, tuy chỉ là cơm chiên đơn giản nhưng qua tay Lâm Phàm lại có mùi vị khác biệt.“Ngon ghê, sao cơm của cô không có bọc trứng?” Tần Vịnh ăn không kịp thở, cái miệng quen ăn sơn hào hải vị ngon lành, thỉnh thoảng ăn cơm chiên đơn giản làm hắn sửng sốt không Phàm không trả lời, nói thầm trong bụng, bữa nay ăn vậy là xa xỉ lắm rồi, bình thường cô chẳng cho jambon, lạp xưởng với tôm bao một hơi mấy miếng liền, cô đứng dậy đi vào bếp lấy dưa hấu mới mua trong siêu thị ra, rửa sạch lớp vỏ ngoài sau đó lấy dao gọt trái cây cắt miếng, đặt vào khay bê lên.“Sao không thấy tăm xỉa răng đâu?” Tần Vịnh ý kiến.“Xin lỗi, trước giờ tôi không dùng tăm nên trong nhà không có.” Lâm Phàm cảm thấy hắn quá soi mói, trực tiếp cầm một miếng dưa lên cho vào ánh mắt khó hiểu của Tần Vịnh, cô than thở trong lòng, lại nói “Tại vì nghe nói những người quen dùng tăm, kẽ răng sẽ càng lúc càng lắm.”Tần Vịnh bật cười.“Ông tổng, anh thích dùng tăm?”Tần Vịnh lập tức lắc đầu, nhe răng ra cười khoe hàm răng trắng đều tăm đó cũng bắt chước Lâm Phàm cầm dưa lên ăn, nhai nuốt xong lại tiếp tục ăn cơm, cảm thấy cuộc đời thế này thật là thoải xong Tần Vịnh dựa vào sofa cạnh bàn trà, có vẻ buồn nhiên gió đêm lùa qua cửa sổ đang mở, phất qua mớ tóc ngắn của oải nhìn qua cửa sổ, lại nhìn thấy cái bàn nhỏ bên bàn đặt một cái khung hình, bên trong là ảnh đen trắng của một bà cụ hiền từ, cũng tức là di cạnh còn đặt hai tấm bài vị, Tần Vịnh đoán đây chắc là bà ngoại mà Lâm Phàm hay nhắc tới.“Đây là bà ngoại cô hả?”“Vâng.” Thu dọn chén đũa xong, Lâm Phàm đi ra phòng khách đeo ba lô lên.“Vậy người bên cạnh là ai?”“Là ông ngoại tổng, khuya lắm rồi, tôi đưa anh về nhà, ngày mai anh còn phải đi làm sớm nữa.” Lâm Phàm chu đáo nói.“Ờ, tôi tự về được rồi.” Tần Vịnh bị đuổi, đứng dậy tính tự mình lái xe về.“Không được, tôi phải đảm bảo anh về nhà an toàn.” Lâm Phàm kiên quyết từ chối, sau đó đi ra cửa chờ Tần Vịnh bĩu môi không thèm ừ hử nữa, cầm áo vest trên sofa theo Lâm Phàm ra khỏi nhà.
Truyện Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi được viết bởi tác giả Phạm Thu, truyện thuộc thể loại ngôn tình hay, tính tiết hấp dẫn, mới với truyện, bạn sẽ trải qua được rất nhiều những cung bậc cảm xúc. Thương thay bà cháu Lâm Phàm, dù có cuộc sống nghèo khổ khó khăn nhưng tinh thuần luôn tươi vui và chất câu chuyện sẽ dần hiện ra trong từng chương truyện, mời các bạn đón xem.
“Lâm Phàm, trình tự chuyển ngành của cô đã hoàn tất nhưng chức vụ cô yêu cầu ở thành phố S cần điều chỉnh lại, nhanh nhất cũng phải ba tháng nữa mới có câu trả lời.” Một sĩ quan đứng tuổi dáng người đĩnh đạc ngồi sau bàn làm việc ngăn nắp, nhìn cô gái mặc đồ ngụy trang trước mặt.“Rõ!” Cô gái cao gầy đứng thẳng người, nét mặt bình tĩnh.“Không có chuyện gì thì về đi, nhớ sắp xếp báo cáo đàng hoàng.” Sĩ quan có phần luyến tiếc cô lính đặc công xuất sắc này. Tuy cô không đặc biệt xuất sắc ở một phương diện nào nhưng lại thuộc nhóm toàn năng, có điều bao nhiêu năm nay chưa từng xin nghỉ phép lấy một lần, có thể nói là không đặt chân ra khỏi doanh trại nửa bước. Lần này đột nhiên đề xuất yêu cầu chuyển ngành, còn xác định thành phố công tác nữa, làm ông trở tay không kịp.“Rõ!” Lâm Phàm thực hiện nghi thức chào tiêu chuẩn, xoay người chuẩn bị đi ra khỏi phòng.“Lâm Phàm, có thể nói cho tôi biết lý do không?” Sĩ quan thật sự không dằn lòng được, mở miệng hỏi Phàm lại làm một cú xoay người đúng chuẩn, “Báo cáo thủ trưởng, bà ngoại tôi báo mộng cho tôi, muốn tôi thay bà về quê của bà!”Mặt sĩ quan đen thui, miệng co giật, bó tay nửa ngày đành xua tay ra hiệu cho cô đi huấn luyện rộng thênh thang, Lâm Phàm cõng ba lô hành lý to đùng đứng một bên vẫy tay với đám con gái trên sân.“Phàm tử! Cậu định đi bây giờ sao?” Một cô gái da đen đáng yêu lưu luyến hỏi.“Phàm tử, cậu định mặc vậy mà đi?” Một nữ đặc công khác dáng dấp xinh đẹp khinh khỉnh nhìn cách ăn mặc của Lâm Phàm. Áo thun ba lỗ màu đen bó sát người, quần sooc jean rách te tua cùng giày lính màu đen.“Sao hả? Khó nhìn lắm à?” Lâm Phàm hiền như cục đất nhìn lại mình. Tuy mấy năm trời không nghỉ phép, nhưng lúc nhận nhiệm vụ đặc biệt cũng rời doanh trại, con gái bên ngoài hình như cũng ăn mặc thế này.“Chậc chậc! Đứng đây chờ tớ!” Cô gái xinh đẹp chạy như bay vào phòng ngủ, động tác mạnh mẽ vượt qua một đống chướng ngại vật.“Phàm tử, đừng quên viết thư cho bọn tớ đấy!” Các đồng đội đều tỏ vẻ bịn rịn không rời trước việc Lâm Phàm rời đi. Bọn họ luôn cho rằng cả đời này Lâm Phàm đều ở trong đội đặc công.“Ừ! Nhất định tớ sẽ viết thư cho các cậu!” Lâm Phàm trịnh trọng cam đoan, hốc mắt cũng đỏ cả mọi người đều không nhịn được dời mắt đi, giả đò như bị hạt cát bay vào mắt, mạnh tay chùi đi hơi nước đáng ngờ. Sân huấn luyện thoáng đãng nhất thời lặng thinh.“Phàm tử, không phải cậu gấp gáp đi lấy chồng đấy chứ?” Một nữ chiến sĩ thấy mắt mọi người đều đỏ hoe, bắt đầu trêu Lâm Phàm, thử xua đi không khí buồn bã.“Ha ha, tương lai tớ chờ gả cho con cậu đấy!”“Đến rồi đến rồi!” Nữ chiến sĩ xinh đẹp cuối cùng cũng quay lại, “Ôi mẹ ơi, rặt một lũ mắt thỏ thế này! Không có tiền đồ gì cả! Phàm tử là đi tới cuộc sống mới! Đi chiến trường mới! Nhìn các cậu xem! Phàm tử đừng để ý bọn nó, mấy bộ đồ này cậu cầm theo, ra ngoài đừng ăn mặc lôi thôi thế này! Đàn ông tốt bị hù chạy hết cho coi!”Lâm Phàm hơi bối rối, nhận lấy mấy bộ đồ thật đẹp.“Trân Hương à! Mấy bộ này cậu mới mua, chắc mắc lắm hả? Tớ không thể lấy được.”“Cầm quần áo lăn mau! Bà đây có tiền!” Trân Hương túm quần áo nhét bừa vào ba lô trên lưng cô sau đó đẩy cô đi, xe quân sự ngoài cửa không chờ Phàm bị đẩy đi mấy bước, ngoảnh đầu lại muốn nói rồi thôi, cuối cùng mím môi sải bước đi ra cổng.“Nè Trân Hương, cậu cũng biến thành con thỏ rồi!” Cô nàng da đen dụi dụi mắt mình, chỉ vào mắt Trân Hương nói.“Gió thổi mắt tớ! Gió thổi một lúc là chảy nước!” Trân Hương bướng bỉnh cãi lại, đưa mắt tiễn Lâm Phàm lên xe, xoay người tiếp tục huấn xe lửa nhộn nhịp, Lâm Phàm cõng ba lô hành lý to gần bằng mình mờ mịt đứng giữa biển thở dài, túm chặt dây đeo trên vai tìm một chỗ thoáng đãng đứng chờ tuyến xe, ánh mắt sắc bén luôn quan sát đoàn người đến đến đi đi, mỗi người đều có đích đến của nhiều người làm thuê cũng cõng bao hành lý lớn trên lưng như cô, kẻ ngồi người đứng. Một số người tụm năm tụm ba lại cười cười nói nói, tuy ăn bận mộc mạc, ngón tay đen đúa thô ráp vì lao động cực nhọc kẹp thuốc lá rẻ tiền nhưng khuôn mặt vẫn tràn trề hạnh phúc. Một số phụ nữ bồng bế con thơ, đút nó ăn mì sợi cùng vài món ăn đơn giản. Một nhóm người quần áo cũ mèm nhưng sạch sẽ, mệt mỏi ngồi bệt xuống đất chờ. Không khí có chút xám xịt, cũng có những bạn nam nữ thời thượng, xách giỏ xách đẹp cúi đầu nghịch điện thoại. Còn có mấy tên trộm vặt lấm la lấm lét thừa dịp hành khách nghỉ ngơi thò tay vào túi người ta trộm gì đó. Hả? Móc túi?“Mẹ kiếp! Ăn cắp đừng chạy!” Tiếng thét kinh hồn này không phải Lâm Phàm mà là ông chú bị trộm. Chỉ thấy ông chú hằm hè đuổi theo tên trộm, kết quả gã kia móc ra một con dao, mặt ông chú lập tức hiền lành lại, đứng cách tên trộm mấy bước nhìn ví tiền của mình tiếc rẻ, lại liếc con dao trong tay gã, đầu óc đấu tranh kịch con chung quanh vừa thấy hung khí, không ít cô gái không kềm chế được hét lên, không người nào dám tiến lên phía nhiên, tay cầm dao của tên trộm bị một cánh tay mảnh mai bẻ ngoặt ra sau. Tên trộm bị đau lỏng con dao trong tay, rớt xuống đất nghe “keng” một tiếng. Lâm Phàm tàn nhẫn tặng cho một đá nữa, cái chân thon dài cân đối giơ thẳng lên không, tên trộm bị một đá đó bay lên trời rớt thẳng xuống màn hình tinh thể lỏng trên cây cột nhà giữa đại sảnh chờ xe, nửa ngày không cục cựa. Tất cả mọi người ở hiện trường nháy mắt lặng như Phàm xoay xoay cổ chân, sải đôi chân dài đi đến cạnh tên trộm, nhặt ví tiền lên đưa cho ông chú đã đờ đẫn.“Bác à, ví của bác.”“Hả? Ồ! Cám ơn bà chị!” Ông chú giật mình phản ứng lại, vội vàng cầm ví, cảm ơn Lâm Lâm Phàm đen thui. Bà chị? Cô mới 24 mà ông chú này bèo lắm cũng 42 rồi, kêu cô bà chị?“Bác báo cảnh sát đi, tôi phải lên xe rồi.” Loa phát thanh đã thông báo đến số chuyến tàu của cô, cô chỉ vào tên trộm nằm trên đất nói với ông chú.“Ầy! Vâng vâng! Cô đi đi!” Ông chú đáp theo phản Phàm cười nhạt, đi tới khu soát vé.“Này! Bà chị! Để lại số điện thoại đi!” Ông chú gào lên sau Phàm tối tăm mặt mày, không quay đầu lại, kêu ai bà chị!Sau mấy giờ ngồi tàu, cuối cùng Lâm Phàm cũng về tới quê nhà nơi cô sống từ nhỏ, đứng ở ngã tư nhìn người qua lại mà có cảm giác như đã qua mấy đời. Móc cái chìa khóa cũ rích từ góc sâu nhất trong ba lô, ngón tay cái vuốt ve nhè nhẹ. Cuối cùng quyết định gọi xe, cô rời khỏi đây quá lâu đến nỗi đã quên mất đi về nhà thế nào rồi.“Cô đi đâu ạ?” Tài xế hỏi.“Đi khu XX đường XX.”“Được ạ! Có điều chỗ đó bây giờ giải tỏa hết rồi, chỉ còn sót vài căn nhà cũ không có ai ở thôi. Cô tới đó tìm người à?” Có vẻ như tài xế là người nhiều chuyện.“Về nhà.”Tài xế có cảm giác cô gái trên xe tâm tình không tốt, không muốn tán dóc, biết điều trề môi chuyên tâm lái nắng xuyên qua tán lá sặc sỡ rọi vào cửa sổ xe, Lâm Phàm nhìn ra ngoài, có chút thất từng tự hỏi mình, bà ngoại mất rồi cô có phải là trẻ mồ côi hay không. Song cô biết, về tinh thần thì phải, thực tế hoàn toàn không phải. Bởi vì ba mẹ cô còn khỏe mạnh, sau khi cô ra đời không lâu thì ba mẹ li dị, mạnh ai nấy đi con đường công danh của mình. Từng một lần muốn cho cô làm con nuôi. Là bà ngoại tuổi già sức yếu nhẫn nhục nuốt nước mắt đem cô về căn nhà đơn sơ, lấy sữa bột rẻ tiền nhất cùng nước cơm đút cho cô từng chút một, nuôi cô nhớ năm cô sáu tuổi, bà ngoại hiền hậu nói, “Phàm Phàm, bà ngoại dẫn con qua nhà cô chơi, con gom đồ chơi của con lại đi.”Cô gật đầu hiểu chuyện, tự sắp xếp túi nhỏ của mình, sau đó cùng bà ngoại ngồi xe ba bánh chạy điện đi tới nơi gọi là nhà cô.“Bà ngoại, đây đâu phải đường tới nhà cô, bà không cần con nữa sao.” Cô nhạy cảm phát hiện có gì đó không đúng. Rất nhiều người nói với cô, cô phải ngoan. Nếu không ngoan bà ngoại sẽ không cần cô nữa. Cũng có rất nhiều người nói, cô sẽ bị cho đi vì bà ngoại lớn tuổi quá rồi, không thể nuôi cô khôn nhiên, lúc bà ngoại nghe thấy giọng nói non nớt sợ hãi của cô thì nước mắt lưng tròng.“Bà ngoại, bà đừng bỏ con. Con sẽ nấu cơm, giặt đồ giúp bà. Sau này con sẽ ngoan ngoãn học bài, lớn lên kiếm tiền nuôi bà, bà đừng bỏ con.” Tuy rằng nhỏ dại, vừa thấy bà ngoại khóc là cô biết hết hy vọng, hoảng hốt ôm chân bà ngoại khóc ngoại khóc không thành tiếng, nửa ngày gật đầu dứt khoát “Bà ngoại không bỏ con, chỉ dẫn con tới nhà một cô họ khác chơi mấy ngày lại về, được không?”Cô bán tín bán nghi túm chặt ống quần bà ngoại khóc nơi, cô gặp người gọi là cô họ. Rất nhiều năm về sau cô mới biết, lúc đó người nọ có ý định nhận nuôi cô. Nếu khi ấy cô không phát hiện ngay, ôm bà ngoại nói mấy câu khiến bà ngoại thay đổi ý định, cô đã thành con nuôi người kia này bà ngoại nói với cô, bà lớn tuổi quá rồi, sợ không chờ đến lúc cô trưởng thành nên mới tìm một nhà tốt bụng, hi vọng cô được sống tốt tuổi, lần đầu tiên cô gặp ba mình. Cao to vạm vỡ, nhưng nhìn có vẻ rất hung dữ. Cô trốn sau lưng bà ngoại, sợ hãi nhìn ông ta.“Mẹ, tôi vẫn kêu bà một tiếng mẹ. Nếu Lam Lam trở về nói muốn dẫn Lâm Phàm theo, kiểu gì mẹ cũng không được đồng ý. Phải đưa cho tôi hai trăm ngàn! Bằng không cô ta đừng hòng đòi được đứa con này!” Ba uống say, ở nhà bà ngoại nói xằng nói bậy, loại điều kiện quái đản như vậy cô nghĩ không ra, bao nhiêu kẻ vất hết mặt mũi mới nói ra tuổi, cuối cùng cô cũng gặp được mẹ. Rất xinh đẹp, da dẻ trắng nõn, dáng người cao gầy, còn có đôi mắt to tròn biết nói nữa. Cô đứng trước mặt mẹ, chần chừ không biết có nên mở miệng gọi “mẹ” hay không. Bởi vì, từng có người gạt cô, nói với cô “mẹ là mẹ con đây, kêu mẹ đi”. Cô nghe xong rất mừng rỡ, gọi mẹ, cứ bám riết lấy cô cùng người kia chịu hết nổi nói với ngu, sao tao là mẹ mày được, tao mới mười tám tuổi.“Mẹ, con kết hôn rồi.” Bà ta nói với bà ngoại, chỉ liếc con gái mình sơ sơ rồi thôi.“Ừ, kết hôn rồi thì tốt, khi nào con dẫn Phàm Phàm đi theo?” Bà ngoại vẫn thiên vị con gái mình, không có nói cho con biết ba Phàm Phàm uống say nói bậy cái gì.“Mẹ… anh ấy không biết con có con gái… con không dám cho anh ấy biết, hay là mẹ cứ giúp con nuôi Phàm Phàm đi.” Bà ta nói vẻ khó ngoại thừ người nửa ngày mới nói, “Được… được… con đi đi, chờ sau có dịp lại nói với nó.”Mấy năm sau, cô gặp cả ba lẫn mẹ tổng cộng không tới 10 lần, bọn họ cũng chưa hề đưa bà ngoại tiền nuôi cô lấy một đồng. Bà ngoại từng phải vác khuôn mặt già nua đi hỏi vay tiền bà con họ hàng cho cô đóng học phí. Có người nói, “Ối trời, không phải con gái bà với ba Lâm Phàm rất nhiều tiền sao? Sao còn muốn bà mượn tiền đóng học phí?”“À à, chúng bận, bận quá, không có thời gian về, tôi cũng không hỏi chúng.” Bà ngoại còng lưng đi theo người ta cười hà hà.“Bà ngoại! Sau này con nhất định kiếm thật nhiều thật nhiều tiền, mua cho bà một căn nhà thật lớn! Cho bà ăn món ngon nhất! Mặc đẹp nhất!” Cô đỡ bà ngoại về nhà, đi trên đường thề son sắt với bà ngoại.“Ha ha, đợi Phàm Phàm lớn là bà ngoại được hưởng phước rồi!” Bà ngoại bước đi, chân lớn chân nhỏ dựa vào nhau đi về căn nhà đơn sơ. Có điều bà không chờ được đến ngày hưởng phước.
co vo dac cong ngoc nghech cua toi