3. Cà phê làm tăng huyết áp. Theo nghiên cứu của Carnegie Mellon, cà phê có thể gây kích thích tim và tạo ra hiện tượng thở nông. 4. Cà phê khiến bạn trở nên phi lý và dễ cáu kỉnh. Hiện tượng thở nông do uống quá nhiều cà phê gây cản trở đến việc cung cấp oxy đến não Là Một Thằng Con Trai. Là một thằng con trai là ca khúc đánh dấu sự trở lại của chàng ca sĩ điển trai - Jack. Ca khúc chứa đựng giai điệu hết sức cuốn hút người nghe, những giai điệu gần gũi cùng với lời bài hát giản dị, mộc mạc đúng với chất giọng và và giống cả con người giản dị của anh. 14X4 Concert số mới nhất đón chào Suni Hạ Linh - cô nàng nổi tiếng với những giai điệu ballad mê hoặc lòng người. Cùng Suni Hạ Linh thực hiện thử thách Cover Challange bản hit của AMEE và thể hiện các ca khúc sở trường của cô nàng tại 14X4 Concert nhé! Watch on. Hoài niệm thành Alhambra. 1- Yêu cầu biết kỹ thuật tremolo (tay phải) 2- Tách riêng giai điệu bè cao, bè trầm để thuộc giai điệu của hai bè. Nghe trước Nana Mouskouri trình bày để cảm nhận giai điệu chính: 3- Bè cao thay 2 nốt móc 3, bằng một móc kép để quen tay trái "Tháng Sáu nhạt mưa, mưa ướt mềm vai em/ Trời mênh mang xõa kín bờ mi ngoan/ Gót bước buồn lây trong gió chiều mưa bay/ Hồn bâng khuâng nghe tiếng gọi đam mê/ Anh muốn cùng mây giăng kín đường về/ Gọi tên em, gọi tên em cho nát bờ môi ấy/ Hãy nói bằng đôi môi, bằng tiếng rượu nồng/ Mình yêu nhau, mình yêu nhau/ Dù trời mưa bay, mưa bay"… 2. 3 .2. Chuỗi Fourier.Giả sử f là một hàm khả tích trên đoạn [0, 2] và tuần hồn với chu kỳ 22. 16.a) Nếu các chuỗi số akvà bkhội tụ tuyệt đối thì chuỗi (2. 6) hội tụ tuyệtđối và đều trên mọi đoạn.b) Nếu các dãy số {ak} và {bk} đơn điệu giảm và dần về khơng Với tinh thần đó, THƯƠNG trân trọng kính mời quý vị cùng đến tham gia chương trình Giai điệu THƯƠNG với chúng mình. Ở đó chúng ta không chỉ được thưởng thức những giai điệu tuyệt vời qua phần biểu diễn của các nghệ sĩ khách mời, mà còn có cơ hội để tấu lên 2. Bây [A] giờ tháng [E7] mấy rồi hỡi [A] em Anh [C#m] đi tìm [A] màu hoa em cài Chiều [D] nay nhớ [A] em rồi và nhớ Áo em đẹp màu [E7] thơ Môi tràn đầy ước [A] mơ. ĐK: Mai [A] đây anh đưa em đi [D] về Mưa [E7] giăng chiều nắng [A] tàn Cho [D] buốt lạnh chúng [A] mình Em [Bm] ơi, thôi [A] đừng hờn anh nữa Nhìn [Bm] nhau buồn vời [E7] vợi Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd Nợ Xấu. Vào đầu năm 1955, tôi cùng gia đình rời chiến khu Việt Bắc, về Hà Nội sinh sống. Tôi thường được bố mẹ đưa đến nhà bà cô ở số 2 Hàng Khoai. Nhà bà có cái Ra đi ô khá tốt, thường mở Đài Tiếng nói Việt Nam, và bài hát mà tôi thường được nghe nhất, để lại ấn tượng nhất là Ru con Nam bộ do bà Thương Huyền hát “Gió mùa thu mẹ ru mà con ngủ Năm ơ canh chày, năm ơ canh chày, thức đủ vừa năm Hỡi chàng chàng ơi, hỡi người người ơi Em nhớ tới chàng, em nhớ tới chàng Hãy nín nín đi con, hãy ngủ ngủ đi con Con hời là con hỡi, con hỡi con hời Con hỡi con hời, hỡi con! Đến mùa xuân trong cơn mà gió ấm Cha ơ con về, cha ơ con về, con nắm tay cha Hỡi nàng nàng ơi, hỡi người người ơi Tôi nhớ tới người, tôi nhớ tới người Hãy nín nín đi con, hãy ngủ ngủ đi con Con hời là con hỡi, con hỡi con hời Con hỡi con hời, hỡi con!” Giai điệu của bài dân ca này sao mà ngọt ngào đến vậy. Sau những bài hát cuồng nhiệt, đầy tính chiến đấu, cổ vũ, đây là bài hát trữ tình đầu tiên in vào tâm hồn tôi nỗi khắc khoải trông ngóng hạnh phúc gia đình, bổ sung vào nhận thức của tôi về giai điệu Tổ quốc – bên cạnh chất hào hùng, thôi thúc, còn có chất dịu êm, lắng đọng, đong đầy cảm xúc của một dân tộc chịu bao đau thương, chia lìa, chỉ khát khao được đoàn tụ, thương yêu. Bà Thương Huyền và ông Văn Hanh còn có bài song ca nói về đôi trai gái yêu nhau trong khung cảnh lao động – Gặp nhau dưới ánh trăng Mạc Hy “1. Đêm qua tát nước sau đình Ra về anh bỏ quên, bỏ quên cái áo, vắt trên cành trên cành bông hoa sen. Vội vàng quay lại đi tìm, tình cờ anh gặp em, gặp em đi cấy ruộng chiêm cuối làng. Ngắm vừng trăng sáng Ngắm vừng trăng sáng Sáng soi đồng ta Sáng soi đồng ta, như sáng soi cả tấm lòng đôi ta Nhìn dòng sông sâu ai bắc nhịp cầu cho đôi chúng mình ta cùng gặp nhau ở dưới ánh trăng. 2. Đêm qua cấy lúa trăng tà, Ra về em lại đi lại đi qua ngõ ghé thăm nhà thăm nhà anh bên sông Ngập ngừng e thẹn trong lòng, nào ngỡ đâu gặp anh gặp anh đi tát ruộng chiêm sau đình. Ngắm vừng trăng sáng Ngắm vừng trăng sáng Sáng soi đồng ta Sáng soi đồng ta, như sáng soi cả tấm lòng đôi ta Nhìn dòng sông sâu ai bắt nhịp cầu cho đôi chúng mình ta cùng gặp nhau ở dưới ánh trăng”. Bài hát mộc mạc, chân quê mà hào hứng khiến tôi thấy thêm yêu người nông dân, chân lấm tay bùn nhưng có tâm hồn thanh cao, tình yêu trong sáng. Đồng thời với niềm vui được hưởng hòa bình, dân tộc ta lại phải chịu nỗi đau chia cắt. Nam – Bắc chia hai. Gia đình li tán. Người thân khắc khoải trông chờ ngày gặp mặt. Ngay những thời khắc đầu tiên của sự chia lìa ấy, đã có một bài hát ngọt ngào, buồn man mác, nhưng cũng lóe lên hi vọng của sự sum họp. Đó là bài Quê tôi ở miền Nam Phan Huỳnh Điểu Quê tôi người Miền Nam có rừng dừa biếc xanh trên dòng sông uốn quanh. Quê tôi vượt gian khó chín năm lòng căm thù quyết không ngừng đấu tranh. Khi nghe hòa bình vui tiếng chim về hát ca quê tôi bừng tươi sáng. Bến sông vui bến thuyền, lúa vàng thơm luống cày, gió đưa câu hò khoan. Nhưng sau ngày Miền Nam dưới quyền của đối phương đâu còn vang tiếng ca. Tay quân thù vấy máu, xóm thôn buồn âm thầm, uất căm tình xót xa. Nhân dân nguyện đồng tâm, đấu tranh lòng vững tin quê tôi rồi thống nhất. Nam Bắc chung bóng cờ, kết đoàn quanh Bác Hồ thiết tha muôn lời ca. Mai đây rồi miền Nam lúa đồng lại mướt xanh ghe thuyền vui bến sông Quân dân về chung sống sắn khoai tình thêm nồng luống bao ngày chờ mong. Hai năm tạm biệt ly, Bắc nam cùng đầu tranh xây nên đời tươi sáng. Như bóng chim nhớ rừng, tháng ngày bao ấm lòng luôn nhớ thương Miền Nam” Hồi đó, trong khu tập thể của trường Sư phạm ở mạn Cầu Giấy - Dịch Vọng, tôi có mấy cậu bạn là người miền Nam. Có đứa, cả gia đình được tập kết ra Bắc. Có đứa chỉ hai bố con, như thằng Tấn, còn một nửa gia đình ở lại miền Nam. Bọn trẻ chúng tôi chơi với nhau những trò chơi trẻ con như đánh khăng, đánh bi, đá bóng và thỉnh thoảng lại ngồi ở bên cột điện nghe tiếng loa từ trên ngọn cột điện phát đi những bài hát, trong đó có bài “Quê tôi miền Nam’’. Bài hát truyền vào tâm hồn người nghe sự cảm thông với nỗi buồn li tán gia đình. Và, nghe hát về miền Nam, Miền Nam của em Hoàng Nguyễn, tôi cũng thấy tự hào với quê hương của bạn Miền Nam em dừa nhiều, Miền Nam em dứa nhiều, Miền Nam em xoài thơm, Miền Nam em khoai bùi. Chú ơi chú, bao giờ, bao giờ, Cho em hái dứa, hái dừa, hái xoài đào khoai, Gửi sang Đông Đức, mời bạn của em. Dừa xanh xanh Bình Định Đồng xanh xanh Tháp Mười Tràm xanh xanh Hậu Giang Là quê em ngoan cường Nhớ em nhớ em càng chăm nhiều Mai đây nắng chiếu sáng trời quê Việt Nam thống nhất Mời bạn em sang chơi Mời bạn em đến chơi. Đau nỗi đau chia cắt, nhưng nhân dân ta không chìm đắm trong bi lụy, mà vươn lên trong lao động và tranh đấu. Tôi nghe không biết bao nhiêu bài hát nói lên tâm thế ấy của dân tộc ta. Một lần nữa, giai điệu ngọt ngào đậm chất dân ca trong bài hát Câu hò bên bờ Hiền Lương Hoàng Hiệp – Đằng Giao vừa làm cho tâm hồn tôi cảm thấy ngọt ngào, lại pha vị cay đắng trước hoàn cảnh của đất nước bị chia cắt Bên ven bờ Hiền Lương chiều nay ra đứng trông về Mắt đượm tình quê đôi mắt đượm tình quê. Xa xa đoàn thuyền nan, buồm căng theo gió xuôi dòng Bỗng trong sương mờ, không gian trầm lắng nghe câu hò. Hò ơ… ơ… Thuyền ơi, thuyền ơi có nhớ bến chăng Bến thì một dạ khăng khăng đợi thuyền. Nhắn ai luôn giữ câu nguyền Qua cơn bão tố vững bền lòng son. Ơi câu hò chiều nay sao nghe nặng tình ai Hay là anh bên ấy trong phút giây nhớ nhung trào sôi Gửi lời tin cho gió qua mấy câu thiết tha hò ơi… Trông qua rặng Trường Sơn, miền quê xa khuất chân trời Mây lặng lờ trôi, mây đen lặng lờ trôi. Xa xa một đàn chim, xé mây dang cánh lưng trời Hỡi chim hãy dừng cho ta gửi đến phương xa vời. Hò ơi… ơ… Dù cho, dù cho bến cách sông ngăn Dễ gì chặn được duyên anh với nàng. Xé mây cho sáng trăng vàng Khai sông nối bến cho nàng về anh. Ơi câu hò chiều nay, tôi mang nặng tình ai Nơi miền quê xa vắng anh có thấu cho chăng lòng em Tình này ta xây đắp nên thủy chung không bao giờ phai.” Bài hát ấy có nỗi buồn thăm thẳm của sự chia cắt lứa đôi, nhưng không dìm con người trong bể tuyệt vọng, mà kéo họ đứng dậy đấu tranh, hi vọng, với một tình yêu cháy bỏng, thủy chung. Bài hát Tình trong lá thiếp Phan Huỳnh Điểu cũng khắc họa rõ nét nỗi khao khát sum họp của đôi lứa “1. Cầm lá thiếp này lòng hướng vô Nam Dù xa muôn trùng nhưng tình anh vẫn ngàn năm không mờ Hình em bên lòng trong mối tình chung. Toàn dân đoàn kết chung sức Bắc Nam ta cùng chung nhau một dòng máu, chung câu hò Tình ta như núi với sông. Tình cao ta thấy hơn núi, còn dài hơn sông tình tang tình Bao nhiêu tình thương bấy nhiêu sức mạnh Là ta thống nhất mau chóng. Chúng ta gặp nhau cho thỏa lòng bao ngày chờ mong thương nhớ vô vàn. Cầm lá thiếp này càng nhớ tới anh Ngày mai anh về anh cùng em hát bài lý tang tình Cùng nhau ta hò thêm thắm tình ta. Càng thương càng nhớ thương nhớ Đấu tranh ta cùng chung xây hòa bình Hát lên cho lòng nở hoa thơm mái tóc xanh. Ngày mai thống nhất Nam Bắc Người người reo vui tình tang tình chim bay về Nam xóa trôi những ngày Lòng em mong ngóng thương nhớ Đón anh ngày mai này, em chờ anh về cùng em cho lúa vàng tươi.” Nỗi lòng của đôi lứa xa cách đại diện cho hai miền Nam - Bắc, thương nhớ da diết và tin tưởng sắt đá về một ngày mai thống nhất Nam - Bắc, gia đình sum họp, cuộc sống vui tươi. Dần dần, cuộc đấu tranh cho thống nhất đất nước trở nên mạnh mẽ hơn, và những bài hát về chủ đề này cũng phong phú, đa dạng hơn. Khi học lớp Mười ở trường Trưng Vương 3 A Hà Nội, tôi có cô bạn hát rất hay tên là Kim Khuyên. Chính Kim Khuyên đã cho tôi thưởng thức bài hát Trăng sáng đôi miền nói về đấu tranh thống nhất đất nước qua ca từ giàu hình ảnh, giai điệu hết sức đằm thắm “Trăng lên lùa cành tre, gió thổi sáo diều Trăng soi cảnh miền quê lúa ngả mượt đồng Xa xa từ đầu thôn gió vẫn tiếng ru hời Tương lai tựa vầng trăng bé ngủ ngoan à ơi. Quê hương tựa độ trăng sáng cảnh tập đoàn Vui no từ đầu thôn tới tận cuối làng Trăng cao trăng càng trong gió vẫn tiếng ru hời Tương lai tựa vầng trăng bé ngủ à ơi. Nhưng Miền Nam mây phủ bầu trời Che vầng trăng cho dạ bồi hồi Căm thù quân khát máu đời đời Đây niềm tin mãi mãi chẳng rời. Gìn giữ Tháp Mười bát ngát Dòng Cửu Long với hàng dừa xanh Và một ngày mai bóng mây mù tan Bầu trời trong sáng hát khúc ca dịu dàng. Trăng trong trên trời cao sáng tỏ đôi miền Quê ta dải phì nhiêu dáng mẹ dịu hiền Trăng soi từ thủ đô tới tận bưng biền Tươi bao nụ cười duyên má đỏ vui niềm riêng. Trăng cao trăng càng trong sáng tỏ đôi miền Trăng soi tỏ đồng quê sáng cả niềm tin. Bài hát có giai điệu man mác, nhịp điệu lúc thì dàn trải, lúc lại dồn dập, thể hiện những cung bậc cảm xúc khác nhau phù hợp với hoàn cảnh mà bài hát phản ánh. Đặc biệt, đoạn cao trào Gìn giữ Tháp Mười bát ngát/Dòng Cửu Long với hàng dừa xanh/Và một ngày mai bóng mây mù tan/Bầu trời trong sáng hát khúc ca dịu dàng., âm nhạc đẩy dần lên cao, dâng trào như sóng, thể hiện một niềm tin mãnh liệt vào ngày thống nhất. Qua Trăng sáng đôi miền, tôi như được sống trong khung cảnh bình yên của miền Bắc hòa bình xây dựng, với đồng lúa mênh mông, hợp tác nhộn nhịp, lại như được bay về miền Nam chiêm ngưỡng Tháp Mười bát ngát, dòng Cửu Long với rặng dừa xanh, để tin rằng đất nước sẽ thống nhất. Tôi cũng hay cùng bạn bè hát bài Bạn ơi hãy nghe Bến Hải tâm tình của nhạc sĩ Vĩnh Cát “1. Dòng Bến Hải nước xanh xanh mằn mặn Có từng đàn cá bạc nhảy tung tăng Lòng sông hẹp sóng êm êm phẳng lặng Có sẵn đò mà chẳng được sang ngang A! Về nghe Bến Hải sóng vỗ tâm tình Sông với người xưa nối liền đôi bên Sông thắm tình yêu giúp người đưa duyên Đôi bến bờ ngày nay sao cách rời Hơn ngàn đại dương Lòng Bến Hải vẫn xuôi xuôi một dòng Thắm tình người thắm cả tình non sông Dù có phải nát tan đau quằn quại Bến sông, xóm chài không thể nào chia hai A! Về nghe Bến Hải sóng vỗ tâm tình Quân Mỹ Diệm gieo giắc ngàn đau thương Bao oán hờn đang chất đầy quê hương Sông với người niềm tin như sức mạnh Hơn ngàn đại dương cuồn cuộn xô tới” Bài hát này mượn hình ảnh con sông bị chia cắt để nói lên nỗi đau chia cắt đất nước, ly tán gia đình, và mượn sức mạnh của con sóng nói lên sức mạnh đấu tranh của nhân dân cho hai miền được thống nhất. Tính biểu tượng của ca từ càng trở nên lung linh khi được dẫn dắt bởi giai điệu đằm thắm, nhịp điệu dập dìu như sóng vỗ. Năm 1962, một hôm tình cờ đọc được bài thơ "Tình em" đăng trên báo Văn Nghệ của tác giả Ngọc Sơn, bài thơ đúng như tâm trạng của chính nhạc sĩ với những nỗi niềm, sự gắn bó và tình yêu của đôi lứa xa nhau khiến nhạc sĩ Huy Duy cảm động viết thành ca khúc Tình em “Khi chiếc lá xa cành, Lá không còn màu xanh Mà sao em xa anh Đời vẫn xanh rời rợi Có gì đâu em ơi Tình yêu là sự sống Nên nắng hửng trong lòng Mạch đời căng máu nóng Anh anh đi xa bao núi Tình em như khe suối Lưu luyến và nhớ thương Chảy theo anh khắp rừng Anh anh đi xa càng xa Tình em như cỏ hoa Âu yếm và thiết tha Theo anh dài nương rẫy Anh anh đi xa bao núi Tình em như khe suối Anh đi biệt tháng ngày Tình em như sông dài Khi chiếc lá xa cành Lá không còn màu xanh Mà sao em xa anh Đời vẫn xanh rời rợi Có gì đâu em ơi ! Tình yêu là sự sống Nên nắng hửng trong lòng Mạch đời căng máu nóng.” Bài hát nói sự xa cách chung chung, không cụ thể, cho nên có tính biểu tượng, có thể vận vào mọi trường hợp – xa cách vì đất nước chia hai, xa cách vì anh đi bộ đội, em ở hậu phương... Thông điệp của bài hát là chính sự thủy chung làm cho cây đời – cây tình xanh mãi, cho dù phải chịu đựng bao thử thách cam go. Còn nữa _______________ Bạn đọc nhấn vào tên bài hát mầu xanh để nghe BÙM!Khi cả nhóm vừa lên đến trên tàu chưa kịp nóng chân thì một quả pháo bắn về phía họ"Xác định phía trước là tàu của băng hải tặc Mũ Rơm. Bắn!!!""AAAA! Chời ơi, là tàu hải quân sao chúng lại xuất hiện bất ngờ thế nè""Các cậu mau nhổ neo, chúng ta phải cắt đuôi chúng"Nami "Franky mau cho tàu chạy vòng qua phía sau hòn đảo" BÙM BÙM BÙMĐạn pháo được bắn liên tục về phía tàu Luffy, Zoro và Sanji đang liên tục ngăn đạn bắn trúng"AAAA chúng ta sẽ bị bắn chết mất thôi!!! Chúng ta vừa mới có tàu mới mà đã bị bắt rồiiii!" Ussop và Chopper chạy qua lại va la hét toáng lên"Im ngay, các cậu ra đây phụ bọn này một chân coiii" Zoro vừa la vừa dùng kiếm cắt đôi quả pháo bay về hướng cậuKhi tàu đang chạy qua phía sau hòn đảo là một khu rừng. Bỗng có một luồng gió lớn kèm theo những chiếc lá cây từ phía khu rừng thổi về phía họ lao thẳng đến con tàu hải quân chiếc lá đó như một lưỡi dao sắt đâm qua người của hải quân và hạ hết tất cả những thủy thủ ở trên tàu."Này! Chuyện gì đang xảy ra vậy""Bọn chúng không đuổi theo chúng ta nữa" Sanji tay rút điếu thuốc ra nói " bọn chúng bị hạ hết rồi""Ai làm việc super này chứ"Luffy vừa nghĩ ra điều gì đó với gương mặt lấp lánh cùng nụ cười toe tét của cậu" NÀY các cậu, chúng ta vào rừng khám phá thôiii!""Ôi này Luffy đừng tự ý chạy đi như vậy" Ussop nói khi thấy cậu đã tự ý chạy vào khu rừng một mình"Cơn gió đó phát ra từ phía khu rừng đó" Zoro cho kiếm vào vỏ đeo bên hông của mình "vào đó sẽ tìm ra được nguyên nhân"Robin nói và nhảy xuống khỏi tàu "Trong rừng chắc sẽ có thú hoang nên chúng ta sẽ bắt vài con để làm lương thực""Nami-swannnn Robin-channnnTôi sẽ xả thân bảo vệ hai ngườiiii" Sanji lại nhảy điệu nhảy kì lạ đi phía sau Nami và Robin và cả bọn cùng đi vào phía khu rừng ."Ôi! Này Luffy, cậu làm gì đứng đừ ra đó vậy hả?" Ussop chạy lại thấy thuyền trưởng của mình một lúc trước đã chạy vào rừng một mình đang đứng im tại chỗ đó mà không biết đang làm gì?Bây giờ cả nhóm đang đi tới chỗ của thuyền trưởng của họ, trước mắt họ là một cái cây cổ thụ to cao, cành cây to bằng cả những cái cây còn lại có lẽ đây là cái cây to nhất khu rừng này."Luffy cậu làm gì mà đứng thừ ra đó vậy?" Zoro hỏi "Hưmmm... lúc nãy tớ vừa chạy thì thấy một cái gì đó màu trắng ở trên cái cây này, xong tớ chạy lại thì không còn thấy nữa" cổ cậu vừa vẹo sang một bên vừa trả lời"C..cái..cái gì màu trắng á""L..Lu..L..Luffy!!! Cậu đừng có mà nói như vậy chứ!!"Câu nói của Luffy làm cho Ussop và Chopper xanh như lá chuối đang run lẩy bẩy đừng sau"Các cậu nhìn đằng kia có mấy con động vật kìa bắt nó" Mọi người nhìn sang hướng của Franky chỉ thì thấy có 2 con thỏ và một con hươu sau đang đứng cách họ khá gần"THỊTTT!!!" hai mắt Luffy nổi lên hai cục thịt và chuẩn bị tấn công để hạ chúngKhi cậu sắp tóm được chúng thì một cơn gió thổi tới làm cản đòn tấn công đó. Luffy bị một đòn bất ngờ và ngã lăn phía sau"Á!!!""Là nó!!!" Zoro tay đặt lên thanh kiếm và biết cơn gió này giống với cơn gió lúc nãy đã tấn công tàu hải quân Cả nhóm đang chuẩn bị trong tư thế sẳn sàng chiến đấu thì có một giọng nói vang lên ở phía trên đầu bọn họ"Không phải tàu hải quân đã bị hạ rồi sau, sao các người còn vào đây để làm gì?"Giọng nói đó là của một cô gái đang đứng trên một cành cây của cây cổ thụ, khi cả bọn nhìn lên thì thấy một người trùm một chiếc áo khoác dài tới chân, đầu thì có mũ che khuất liền với thân áo không để lộ tay và trên mặt mang một chiếc mặt nạ trơn ở phần mũi trở xuống chỉ để lộ hai con mắt, tất cả đều là một màu trắng"AAAAA....MAAAAA..!!!!!" Ussop hét lên và... ngất!"AAA Bác sĩ đâu mau kêu bác sĩ tới, Ussop xỉu rồi!!! À mình là bác sĩ" Chopper vừa chạy vừa nói và khi biết mình là bác sĩ chứ còn ai"Cô là ai!!" Cả đám cùng đồng thanh hỏi "Các người không cần biết, lương thực và nước uống đang ở trên tàu của các người, nên là đi ra khỏi nơi này đi" cô gái đứng trên đó bình thản nói mà không trả lời câu hỏi của bọn họ "Nếu còn rề rả nữa là hải quân tới các người sẽ gặp rắc rối đó"Cả nhóm có vẻ rất sốc khi nghe cô gái đó nói như vậy" Cô trả lời câu hỏi của bọn tôi""Tại sao cô lại biết chúng tôi cần lương thực""Cô theo dõi chúng tôi ư?""Cô điều khiển được gió sao. TUYỆT THẬT!""Ôi Luffy vấn đề không phải chỗ đó"Tất cả đều nâng cao cảnh giác đối với cô thì cậu thuyền trưởng nào đó làm lệch vấn đề"Gần đây có một căn cứ của hải quân nên các người mau chóng đem tàu qua bên hướng bên kia hòn đảo sẽ an toàn hơn" cô nói rồi chỉ tay về phía bên kiaNói rồi Franky cũng chạy đi để di chuyển tàu Sunny sang hướng cô chỉ"Này, cô làm đồng đội của tôi đi...shishishiii!"Luffy vừa cười vừa nói"KHÔNG ĐƯỢCCC!" tất cả thuyền đều lên tiếng phản đối -Robin vì cô ấy vốn là vậy "Le vent se lève!.. It faut tenter de vivre!" - Gió nổi lên rồi!..Chúng ta nhất định phải sống. - Paul Valery The wind is rising! We must try to hẳn nếu ai đã là Fan của nhà Ghibli thì đều đã từng xem qua tác phẩm Kaze Tachinu hay còn được biết đến với tên The Wind Rises Gió nổi. Được làm theo phong cách dã sử và tính cho đến nay là bộ film gần nhất mà được đạo vị diễn tài ba Miyazaki Hayao thực hiện. Bộ film được dựa theo truyện ngắn của nhà văn, nhà thơ Tatsuo Hori, nói về chặn đường của nhà thiết kế máy bay Jiro Horikoshi, là người đã thiết kế ra chiến đấu cơ - Mitsubishi A6M Zero nổi tiếng trong WW2, là một biểu tượng, là niềm tự hào của người Nhật. Jiro's dreamMở đầu cho chúng ta chính là một giấc mơ, giấc mơ có thể chạm đến bầu trời của cậu bé Jiro Horikoshi, và xuyên suốt bộ film là quãng đường của Jiro từ là một cậu nhóc luôn ngắm nhìn bầu trời cho đến khi trưởng thành và thực hiện hoá ước mơ từ bé của mình, nhưng trên chặng đường đó luôn tồn tại nhưng điều khiến cho người xem đều phải suy ngẫm. Đó là về niềm đam mê, đó là về sự cố gắng không ngừng, đó là về trách nhiệm với tổ quốc, và hơn hết đó là về tình yêu của Jiro đối với NahokoJiro and HonjoVới một người đang tuổi trưởng thành như mình thì có thể nói đây là bộ film mà mình thích nhất trong các của các film của Ghibli, vì từ hình ảnh, âm nhạc, nội dung đều làm cho động lại trong chúng ta một thứ gì đó rất là...cảm hứng, vì bộ film nói về giai đoạn mà nước Nhật trước những năm 39, đây là giai đoạn mà Nhật Bản đang vùng lên để không bị các đế quốc khác xem thường, và Jiro - một người mang trong mình lòng kiêu hãnh của một dân tộc cùng với niềm đam mê bất tận của mình đã phấn đấu không ngừng nghỉ để có thể cống hiến cho tố quốc hết mình. Jiro đã không ngừng nỗ lực để tạo ra chiếc máy bay có thể chạm để được nhưng cơn gió trên bầu trời, chạm đến cơn gió mà anh hằng mong thật sự nếu bộ film chỉ xoay quanh những vấn đề trên thì như vậy sẽ chẳng khác nào một bộ film tài liệu cả, mà điều đặc biệt ở đây, là sự xuất hiện của tình yêu - là tín ngưỡng mà những người xem như chúng ta chờ đợi, yêu thích. Ngay từ những phân cảnh đầu thì khi Jiro còn là một cậu học sinh thì trên chuyến tàu ấy, cơn gió đã mang Jiro gặp Nahoko lần đầu tiên và anh đã không nhận ra rằng chính cơn gió ấy đã mang tình yêu của anh đến. Khi hai người họ gặp nhau lại vào năm anh đã 30 thì chúng ta chứng kiến một câu chuyện tình vô cùng đầu màu sắc, khiến cho người xem cảm thấy thật là...ấm lòng. " Ai đã là người nhìn thấy cơn gió ? Không phải tôi và em Nhưng khi những chiếc lá run rẩy Gió đi qua " Now I remeber !Và khi cơn gió ấy một lần nữa đã mang hai người họ đến với nhau trong một cánh rừng thì cuộc đời anh đã hoàn toàn đổi thay, không còn là một con người chỉ biết lao vào công việc nữa vì giờ đây anh đã có tình yêu. Với anh Nahoko là tất cả những gì anh có, là nguồn động lực, là người tiếp lửa cho anh trên con đường mà anh đã chọn. Nhưng câu chuyện tình ấy vừa đẹp đẽ nhưng lại vừa rất là đau thương khiến cho mỗi lần mình xem lại bộ film này đều khóc rất nhiều <> Tiếp theo Luyện từ và câu Mở rộng vốn từ Ước mơNgoài Đọc Những giai điệu gió lớp 4 trang 139 ra, mời các em học sinh, các thầy cô và quý phụ huynh tham khảo thêm các tài liệu học tập hay khác của môn Tiếng Việt lớp 4 do đội ngũ giáo viên VnDoc biên soạn. Gồm Giải sách giáo khoa Tiếng Việt lớp 4 Chân trời, Giải vở bài tập Tiếng Việt lớp 4 Chân trời, Văn mẫu lớp 4 Sách mới và Kể chuyện lớp 4 Sách mới. Cùng với đó là các bài tập ôn luyện từ cơ bản đến nâng cao tại Luyện từ và câu lớp 4 Sách mới, Trắc nghiệm Tiếng Việt lớp 4 Online và Đề kiểm tra cuối tuần Tiếng Việt lớp 4 Sách mới. Chúc các em đạt thành tích học tập tốt.

giai điệu của gió phần 2