Nương Nương Rất Khí Phách Chỉ Cưng Chiều Thái Tử Phi Bướng Bỉnh - An Thuần Nguyệt ~ Chương 13 A good book should leave you slightly exhausted at the end. You live several lives while reading it. Thể loại: Xuyên không, hài, nữ chính phúc hắc, nam chính lạnh lùng, HE Nàng vốn là minh tinh được chú ý nhất trong Làng Giải Trí, nhưng bởi vì vòng xuyến gia truyền, khiến nàng xuyên qua đến một nơi không biết triều đại gì, còn nhất kiến chung tình với hoàng thái tử chiều cao giữa các dòng 140% 160% 180% 200% 120% 240% [Review] Nếu luân hồi không tán tỉnh bạn, ai sẽ nuông chiều bạn . Tác giả: Mộc Đức Dương Quang Song Tử. CP: Đường Nham x Kiều Tuyên. 29 mùa giải. thiệp mừng sinh nhật. Truyện Nương Nương Rất Khí Phách Chỉ Cưng Chiều Thái Tử Phi Bướng Bỉnh của tác giả An Thuần Nguyệt là truyện xuyên không tử hiện đại tới cổ đại. Nàng là nữ đại minh tinh đang rất nổi tiếng ở thời hiện đại nhưng vì vô tình biết được bí mật của dòng họ mà Tác giả: Thị Dữu Tử Áp Nha Số chương: 45 Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, tinh tế, xuyên thư, sinh tử, ngọt ngào, cưng chiều, HE. Nhân vật chính: Bạch Cô Cô (thụ), Tần Sóc (công). 🍄 Văn án Bạch Cô Cô là một cây nấm nhỏ, khi độ kiếp bị thiên lôi đánh vào trong một Truyện Nương Nương Rất Khí Phách: Chỉ Cưng Chiều Thái Tử Phi Bướng Bỉnh - Chương 136 với tiêu đề 'Ngôi vị hoàng đế sẽ truyền cho người nào' [Thảo luận truyện] Nương nương rất khí phách: Chỉ cưng chiều Thái Tử Phi bướng bỉnh - An Thuần Nguyệt - Nơi giao lưu, gặp gỡ, làm quen, chat chit Nương nương rất khí phách: Chỉ cưng chiều Thái Tử Phi bướng bỉnh - An Thuần Nguyệt ~ Xem đề tài: Nuong nuong rat khi phach: Chi Nương Nương Rất Khí Phách: Chỉ Cưng Chiều Thái Tử Phi Bướng Bỉnh. 7.5/10. 21.2K. Tác giả: An Thuần Nguyệt. Thể loại: Xuyên Không, Hài Hước. Nguồn: DĐ Lê Quý Đôn. Trạng thái: Full. Thể loại: Xuyên không, hài, nữ chính phúc hắc, nam chính lạnh lùng, HE. Nàng vốn là minh tinh Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd Asideway. 282879810-edit-quyen-3-mau-xuyen-nghich-tap-boss-than-bi_1146689805-edit-quyen-3-mau-xuyen-nghic download 39-manh-moi-phan-1-me-cung- download ai-phi-tram-that-su-khong-me download download download anh-co-the-dung-yeu-em-hay download anh-hau-gia-dao-nu-phu- download download bach-nguyet-quang-cua-tra-cong-noi-muon-cung-to download download 1, download bao-ve-anh-bang-tat-ca-sinh-mang-c download bat-diem- download bay-van download ben-canh-ma download benh-hay download download boss-la-nu-phu- download boss-nu-ho download buoc-nham-vao-con-duong- download but-ve-giang-son download cai-chet-cua-ba-nguoi-linh-ng download cau-mo-dau-han download chan-tu-luyen-lam- download chang-re-da download download download chien-than-bat-bai-508 download chien-than-phong download chinh-phuc-to download chu-thien-van-gioi- download chuyen-thuong-ngay-cua-hoang-kho-su download co-hang-xom-ky-la-cu download co-hoc-sinh-ba-dao-cua-the-gioi download cong-chua-th download cong-luoc-nhat-ky-thuong-vi-cua download cuc-pham-he-t download cung-chieu-thanh-n download cuu-vuc- download download dai-m download dai-tong-sieu-cap-h download download dau-tay-b download download de-nhat-kiem-than-799 download de-nhat-lang-vuong-460 download de-nhat-lang-vuong-474 download de-nhat-lang-vuong download dinh-cap-c download dinh-cap-ton download doi-doi-kiep-kiep-mai-y download dong-nhan-anh-hung-xa download du-do-dai- download duyen_q download em-la-cong-thuc-mi-vi-tinh-yeu-cu download ep-yeu-1 download hanh-p download harry-potter-tomhar-turn-back-the- download he-thong-hau-cung-nhi-thu-nguyen-cu download hen-kiep-sau-gap-lai-chang-74 download download hoac-tong-moi-ti download hoan-doi-anh download hoan-my-bach-nguyet-quang-chuan-bi-tu- download hoang-dinh_qu download download hom-nay-thien-kim-lai-di-va-mat-53 download huong download download khong-duong-thoi-lui-462732_qu download kinh-thanh-tam-thieu-ong-xa-go-cua-luc-nu download la-con-gai-co-goi-toi-ba- download lac-mat-co-dau-xung-hi download lang-thien-chien-than download lang-thieu-xin-anh-nhe-tay-mot download lanh-vuong-cuong-sung-t download lao-dai-phu-nhan-duoi-toi-roi-85 download lay-nham-chong-d download lich download long-te-chi-to download ma-giao-tieu-tu-hi-da download mang-theo-khong-gian-di-tu-hanh-kim-lien- download mat-roi-xin-dung-tim-43 download mau-xuyen-benh-kieu-nam-chu-han-lai download mau-xuyen-cuu-vot-boss-nam-chu-h download mau-xuyen-cuu-vot-boss-nam-chu-hac download mo-mat-thay-tha download mong- download mot-be-a-ngot-ngao-nhu-vay-co-ai-ma-khong download mot-buoc-len-tien-92 download 1, mot-thai-hai-bao-giam-doc-hang-ti-yeu-vo-tan-xuong download mua-dong-cua- download mua-duoc-tie-u-da download nam-chu-benh-kieu-sung-l download nang-muon-cung-ta-l download ngu-ty-phach-ai-chi-bao-d download nguoi-dau-yeu-65 download nguoi- download nong-do download o-lai-be download om-lay-kim-chu-dadd download om-toi-nhe-co-gai- download om-toi-nhe-co-gai download ong-xa-than-b download ong-xa-tha download ph download phi-thuong-quan-co-nu-dac-con download phong-an-tie download 1, phu-nhan-cua-ong-tr download phu-quan-ta-la-dai-ma-vuong-tuong-lai-lam-sao- download phu-thie download ps download quai-phi-t download quan-dao-thie download 1, quan-hon-ngot-ngao-kieu-the-than-y-cua- download quan-sung-thien-kim-ha download quoc-sac-sin download quy-phi-dung-thuc-luc-chui-bay-ma-th download quy-y-vuong-phi-doc-sung-chien-vuong download quyen-4-mau-xuyen-nu-phu-binh-tinh-mo download sat-than- download shock download sieu-nang-luc-gia-tai-thoi-dai-vua download sieu-nang-tho download sieu-viet-tai-c download song-lai-thap-nien-70-thon-thao-theo-duoi-nuong- download su-hap-dan-cua-ton download su-huyn download tai download tai-van-troi-ban-gia download download tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la download 1, tham-yeu-em-d download than-dieu-phong download than-m download than-y- download than-y-vuong-phi-vuong-gia-tranh-ra-49 download thanh-xuan-ngong-cuong-cua-nhung-ke-p download thay-chi-gai-lay-nguoi-toi-ye download thien-tai download thien-tai-tam download download thieu-gia-ngong-cuong-628 download thieu-tuong-vo-ngai-noi-gian-roi download tho-dan-loan-nhap- download thoi-gian-tham download thu-k download thu-tuong-moi-xem-do download thua-pho-tong-lan-nay-thuc-su-ly-ho download thu download tiem-tap-hoa-cua-nho download tien-lieu-v download tien-su-duon download tinh-nhan-bi-mat-cua download toi-cuong-phan-phai-he download toi-mu-mat-nhung-toi-nhan- download tong-giam-cua-ta-khong-the-nao-dang-ye download tong-giam-doc-truy-the-bi-tu-choi-99 download tong-tai-anh-nhan-nham-ngu download tong-tai-hac-bang-va-bao-boi-s download tong-tai-nu-chinh-o-be download tong-tai-sung-vo-die download tong-tai-truy-the-co-vo-cu-va-dua-con-thien download tong-tai-xau-xa-chi-yeu-v download troi-em download truc-ma-vua-ngo download truoc-khi-gap-em-nam-phut-the-gioi-nho-chi-co-min download download truyen-choc-gian-bao-boi-ong-xa-cu download truyen-tuyet-the-than-y-phuc-hac-dai-t download tu-cuc-thien-ha_quy download tu-la-vu- download tuoi-thanh-xuan-cam-on-da-luon- download tuyet-ho-c download u-minh-trinh- download van-dao-long download van-dao-long- download vo-c download vo-dich-thien download vo-thuong-l download vong-du-tu-da-quai-bat-dau-tien-hoa-thang download vua-luc-gap-thoi-gian-nhu- download vuong-phi-ngay-ngay-doi-huu-phu download welcome-to-tro-choi download xich-quy-truyen download xuyen-nhanh-ki-chu-nha-ta-benh-khon download xuyen-nhanh-ky-chu-co-ay-mot-long-mu download xuyen-nhanh-nam-chinh-khong-voi-sao-ta- download xuyen-nhanh-thuc-hien-nguyen-vong-cua-nu download xuyen-qua-anh-l download xuyen-thanh-co-chap-dai-lao-tam-d download xuyen-thanh-vi-hon download yeu- download yeu-nu-va-dai- download yeu- download Lời này vừa nói ra, Tiêu Dật Phong sững sờ, nhưng rất nhanh lại khôi phục vẻ mặt bình thản như Dật Hiên âm thầm đắc ý, khóe môi không khỏi thoáng hiện một tia cười nhạt. Các chúng thần khác mặc dù bất mãn hoàng thượng bao che Hạ Vân Hi, nhưng thấy hắn xử lí như vậy, cũng công bằng nên yên lặng đồng ý!"Hoàng thượng, Đông cung không thể để trống, kính xin hoàng thượng sớm chọn người thỏa đáng!" Hàn Thượng Thư đề nghị một lần nữa."Khanh gia không cần lo lắng, trẫm tự có định đoạt!" Chu Minh đế liếc nhìn mọi người, nghiêm túc tuyên bố "Từ giờ trở đi, trẫm sẽ không lập hoàng thái tử nữa, về phần người được chọn kế thừa đế vị, trẫm sẽ cân nhắc sau, rồi lập di chiếu nói rõ, bãi triều!"Nụ cười bên môi Tiêu Dật Hiên cứng đờ, lông mày thanh tú nhíu lại.————-Hoa Dương cung"Con nói cái gì? Hoàng thượng phế truất ngôi thái tử của con?" Hoàng hậu bỗng chốc lên tiếng, nhìn nhi tử ngạc nhiên hoảng hốt mặt Hạ Vân Hi cũng khiếp sợ đứng đó, hồi lâu không nói ra lời. Làm sao có thể? Không phải Hoàng thượng biết nàng bị oan sao? Tại sao còn định đoạt như vậy?Tiêu Dật Phong lại như không có việc gì, lạnh nhạt nói "Phụ hoàng định đoạt trước mặt mọi người như vậy mới có thể ngăn chặn miệng lưỡi xì xào của người khác.""Cái gì mà ngăn chặn miệng lưỡi kẻ khác? Chuyện này căn bản không liên quan đến các con? Hoàng thượng hồ đồ rồi sao?" Hoàng hậu càng tức, mắt tóe lửa giận."Đúng vậy, cho dù có tội cũng nên để ta gánh chịu, làm sao có thể giáng tội chàng?" Hạ Vân Hi lo lắng vội nói."Mọi người đừng khẩn trương, con tin phụ hoàng làm việc tự có chừng mực!" Mặc dù Tiêu Dật Phong cũng khó hiểu, nhưng hắn tin tưởng phụ thân, ông ấy làm vậy tất có lý của hậu giận dữ nghiêm mặt đi tới đi lui, tức giận nói "Không được, ta muốn đi hỏi hoàng thượng làm vậy là ý gì?" Nói xong, không kịp chờ đợi xông ra Vân Hi vẫn nghi ngờ. "Dật Phong, tại sao hoàng thượng ông ấy phải làm như vậy? Thật sự là bởi vì chứng cớ của Tấn thân vương sao?"Tiêu Dật Phong kéo nàng qua, ngồi lên tràng tháp, mỉm cười nói "Đừng quá lo lắng, phụ hoàng tin tưởng chúng ta, về phần tại sao ông ấy muốn làm như vậy? Ta nghĩ sẽ biết ngay thôi!""Sao chàng không khẩn trương? Hiện tại chàng không còn là thái tử nữa?" Hạ Vân Hi kỳ quái nhìn hắn, thật là hoàng đế không vội thái giám vội!"Thật ra thì đối với ta mà nói có làm thái tử hay không, tuyệt không quan trọng!" Tiêu Dật Phong không để ý lắc đầu. "Bây giờ cũng rất tốt, không có chức vụ cả người nhẹ nhõm, làm một hoàng tử bình thường, nhàn rỗi yên tĩnh, cũng ung dung.""Dật Phong, mặc dù ta cũng không muốn chàng làm thái tử, nhưng bị phế một cách không giải thích được như vậy, ta cũng bất bình vì chàng!" Hạ Vân Hi tựa vào ngực hắn, bất mãn nói."Tại sao không muốn ta làm thái tử?" Lúc này đến phiên hắn không ngươi của nàng xoay tròn, cái miệng nhỏ nhắn cong lên."Hoàng đế đều có tam cung lục viện bảy mươi hai phi tần, nếu như chàng là thái tử, sau này làm hoàng đế nhất định cũng như vậy, nghĩ đến tình cảnh đó, ta liền. ....." Bĩu môi, không nói thêm gì giọng nói ăn dấm chua của nàng, Tiêu Dật Phong không nhịn được bật cười, trìu mến nhìn nàng, chế nhạo nói "Làm sao có thể, ta có một mình nàng đã đủ nhức đầu, nhiều hơn nữa làm sao chịu được?""Được, rốt cuộc chàng cũng nói thật lòng rồi, thì ra là không phải yêu ta, mà là nhìn thấy ta thì nhức đầu!" Hạ Vân Hi không vui, thở phì phò đẩy hắn ra đứng lên."Ta đùa thôi, ta rất yêu nàng, đừng nóng giận!" Tiêu Dật Phong vội vàng ôm lấy nàng khuyên nhủ, với nữ nhân hắn cưng chiều ngất trời này thật sự hắn không có biện xem, hắn lại phải hạ mình cầu xin nàng. Cho nên nữ nhân thật sự không nên cưng chiều, hiện tại hắn phải nếm quả đắng, aiii!"Được rồi, tha thứ cho chàng một lần này, lần sau không được như vậy nữa!" Hạ Vân Hi đắc ý, môi anh đào khẽ cười.“Vi phu tuân lệnh!" Tiêu Dật Phong vừa bực mình vừa buồn cười."Ha ha..... ."Hai người cười cười nhốn nháo, không khí ngọt ngào vẫn kéo dài, đã sớm ném những thứ không vui kia ra sau đầu.————-Phủ Tấn thân Dật Hiên cùng Tiêu Tín Hải, Tiêu Tín Duy, ba người tụ họp tại phòng nghị sự, suy đoán ý tứ của Hoàng thượng."Các ngươi đoán phụ hoàng sẽ truyền ngôi cho ai?" Tiêu Tín Duy mở Dật Hiên nghiêm mặt, mắt phượng híp lại. "Vậy phải đợi đến khi phụ hoàng thoái vị mới biết, người đã nói rồi, sẽ không chọn thái tử nữa.""Thiệt là, chúng ta thân là hoàng tử, cũng không thể biết sao, thật không rõ phụ hoàng đang giở trò quỷ gì?" Tiêu Tín Hải bất mãn nói."Đúng, trước kia biết kẻ địch là người nào còn dễ đối phó! Hiện tại ngay cả một chút tin tức cũng không có, sợ rằng người khác làm hoàng đế chúng ta vẫn chưa hay biết gì!" Tiêu Tín Duy nóng nảy, nếu nhị ca không được làm hoàng đế, vậy sau này hắn còn có địa vị sao?Ngoài mặt Tiêu Dật Hiên bình tĩnh nhưng trong lòng lại vô cùng lo lắng. Mặc dù biết trừ Tiêu Dật Phong, mình là người có hy vọng được thừa kế ngôi vị hoàng đế nhất, nhưng vẫn còn Tiêu Dật Dương, địa vị của hắn cũng không kém với mình, hơn nữa rất được dân chúng ủng hộ, chỉ sợ phụ hoàng cũng phải suy tính được, hắn nhất định không thể để cho chuyện như vậy xảy ra, ngôi vị hoàng đế chỉ có thể là của hắn!Tiêu Dật Hiên nắm chặt tay, mắt phượng nửa khép lộ ra tia lạnh lẽo sắc trong lúc đó, Dung phi biết được Đông cung lập lại, mừng đến mặt mày hớn hở, cuống quít kéo nhi tử Tiêu Dật Dương cùng đi đến Phật Đường dâng hương cầu Dật Dương đứng ở sau lưng nàng, vẻ mặt bất đắc dĩ. "Mẫu phi, người có lời gì thì nói mau đi, nhi thần còn có chuyện quan trọng phải làm!"Thật lâu sau Dung phi mới lạy lễ xong, sửa sang quần áo một chút, từ từ đứng lên nói "Gấp cái gì, chuyện của con quan trọng bao nhiêu, bì kịp được với chuyện quan trọng ta nói với con sao!""Vậy người nói đi!" Tiêu Dật Dương thở dài."Dương nhi, con nghe mẫu phi nói, hiện tại thái tử bị phế, cơ hội tốt của con tới rồi!" Dung phi nghiêm túc nhìn Dật Dương ngẩn ra. "Ý của người là......""Còn không hiểu sao? Chính là muốn con tích cực một chút, làm phụ hoàng con vui vẻ nhiều hơn, như vậy con mới có cơ hội làm hoàng đế!" Dung phi dứt khoát nói rõ."Mẫu phi, coi như đại ca không phải thái tử, còn có nhị ca nữa, làm sao có thể đến phiên con?" Tiêu Dật Dương cười cười, hắn cũng không có ý nghĩ lớn như phi lại cực kỳ nghiêm túc nói "Đó cũng không quan trọng hơn, hoàng thượng coi trọng nhất chính là năng lực, mà không phải là bối phận, con là hiệp hoàng hoàng tử nhưng đi làm đại hiệp giang hồ ý ^^ người người kính ngưỡng, có cái gọi là được dân tâm được thiên hạ, Tiêu Dật Hiên đó so với con còn kém xa!" Trong quán rượu Lan Nhược hiên, khói đen tràn ngập, như con Cự Long đen nhánh ngẩng đầu bay thẳng lên trời, khách ăn hoang mang sợ hãi chạy trốn, chưởng quỹ cùng mọi người nhanh chóng cứu hỏa."Đáng chết!" Hạ Vân Hi cầm thùng nước, cùng bọn thị vệ càng đổ nước vào lửa càng chết người, nàng vốn định cho hắc điếm chút dạy dỗ nho nhỏ, ném tất cả vây cá giả, ai ngờ lại không cẩn thận đẩy ngã lò lửa, tạo ra hỏa hoạn lớn thế Dật Phong đi tới hiện trường, nhìn thấy tình cảnh như thế, hắn vội vàng vọt vào Lan Nhược hiên, chạy vào trong làn khói đen dày đặc."Vân Hi! Vân Hi!" Hắn chạy gọi YES Dật Phong! Nàng mừng rỡ, vội la lên "Ta ở đây! Dật Phong!"Thấy xuất hiện ở trước mắt là người toàn thân đầy bụi bặm, Tiêu Dật Phong tức giận ôm cổ nàng. "Nàng lại làm gì? Cả ngày gây họa, không thể an phận chút sao?""Dật Phong, đừng mắng nữa, mau cứu hỏa đi!" Hạ Vân Hi thấy hắn xanh mặt, trong lòng sợ sệt, vội nói sang chuyện Dật Phong thấy cũng phải, đành trừng nàng một cái, rồi bắt đầu chỉ huy mọi người cứu một lát, đám lửa cuối cùng dập tắt, hắn đem công việc khắc phục hậu quả giao cho thị vệ, rồi ôm Hạ Vân Hi đi ra khỏi Lan Nhược hiên."Thả ta xuống ——" Nàng giùng giằng, trước mặt nhiều người như vậy, hắn xách nàng như xách thú nhỏ, mất mặt quá."Hôm trước nữ giả nam trang đến đại náo thanh lâu, hôm qua mang lính đi sòng bạc bắt gian, hôm nay đốt cháy quán rượu, nàng không có việc gì để làm hay sao?" Nha đầu này thật không thể an phận một chút sao?"Đáng đời, một đám gian thương buôn bán không tốt đẹp kia, nên sớm hủy nó để khỏi gây họa cho dân!" Hạ Vân Hi cãi lại, không cảm thấy mình sai."Coi như là như vậy, cũng không cần nàng phải tự ra tay, ngộ nhỡ xảy ra nguy hiểm thì sao?" Tiêu Dật Phong giận đến mức tay bóp chặt lại mà không cảm thấy đau đớn, nữ nhân này luôn khiến hắn lo lắng."Ta......" Nàng ngơ ngác nhìn hắn, trong lòng dâng lên một tia ngọt ngào, không khỏi dịu dàng trấn an nói "Yên tâm, ta có thị vệ bên người, sẽ không xảy ra chuyện gì!"Nghe nàng mềm lời mềm giọng, lửa giận của Tiêu Dật Phong cũng giảm xuống một nửa, nhưng vẫn nghiêm mặt. "Không được, về sau không cho phép làm những chuyện nguy hiểm như thế nữa!""Không chịu, ta muốn hành hiệp trượng nghĩa!" Đây là niềm vui thú lớn lao nhất trong cuộc đời nàng."Nếu không nghe lời, có tin ta trói nàng lại không?" Hắn lau vết bẩn trên mặt nàng, tiếp tục gằn giọng."Chàng dám, ta sẽ đi nói cho Thái phi nương nương!" Nàng vội vàng lấy át chủ bài ra."Vì an toàn của nàng, ta không có gì không dám!" Tiêu Dật Phong tức giận nhìn chằm chằm nữ nhân càng ngày càng không coi trọng hắn này, không thể dung túng nàng nữa, nếu không sớm muộn gì cũng sẽ leo lên đầu hắn."Chàng——" Hạ Vân Hi trề môi, đảo mắt vòng vòng, làm nũng nói "Dật Phong, chàng đừng cản ta nữa, cùng lắm thì lần sau ta sẽ cẩn thận hơn, nguy hiểm thì không làm, có được không?"Tiêu Dật Phong nhìn nàng hồi lâu, cuối cùng đành thỏa hiệp. "Thôi, nàng thích thế nào thì thế đó đi, chỉ là làm phải có chừng mực, không nên quá phận, biết không?"Nàng lại dùng giọng điệu mềm nhũn đó, hắn không thể làm gì được, chỉ có thể mặc cho nàng dắt mũi dẫn đi, ai bảo hắn quá yêu nàng đây!"Được mà! Ta biết chàng tốt với ta nhất!" Hạ Vân Hi hoan hô một tiếng, kiễng chân lên hôn hắn một cái, coi như phần thưởng."Nàng thiệt là!" Hắn vừa bực mình vừa buồn cười, bấm bấm má phấn của nàng.————–Mười ngày sau là ngày đại hỉ của Tiêu Dật Phong cùng Hạ Vân cung giăng đèn kết hoa, vô số nhạc sư thổi hỉ nhạc tưng hoa đỏ thẫm đỉnh đầu xanh vàng rực rỡ dừng trước Phượng Hoàn cung của hoàng hậu. Hạ Vân Hi ba ngày trước trở lại nhà mẫu thân’, chờ tân lang tới đại sảnh, bọn cung nữ thái giám bưng hỉ bàn, đưa bánh kẹo cưới cho khách nhân, bận rộn liên tục không ngừng, loay hoay cực kỳ cao hứng. Tân nương tử đang đợi tại Tử Nguyệt các, do các cung nữ giúp một tay hóa trang, khách đang ở trong sân, xung quanh tràn ngập niềm đại thần trên triều đình cũng được mời tới chúc mừng, Tiêu Dật Dương cũng đến, nhưng vẫn không lộ ra chút nụ cười nào. Hắn tịch mịch đứng nghiêm trong đám người, nhìn về kiệu tân nương phía xa, trong lòng không khỏi co rút đau đớn một đầu uống cạn ly rượu, chỉ cảm thấy đáy lòng vô cùng khổ sở, "Vân Hi, kiếp này vô duyên......" Hắn nén tiếng thở dài, một giọt lệ trong suốt từ khóe mắt chảy xuống, không tiếng động biến mất trên chéo muốn nhìn cảnh chói mắt kia, hắn lặng lẽ xoay người rời nhiên, cách ba dặm lộp độp tiếng pháo nổ lên, khuấy động tiệc tiếng vỗ tay reo hòa, tiếng pháo, hỉ nhạc, tân nương được đưa lên kiệu hoa. Hoàng hậu nhìn nhi tử cùng nàng dâu nàng yêu quý thành thân, không khỏi vui mừng, chờ lâu như vậy, rốt cuộc mơ ước đã thành sự thật!Phòng tiệc cực kỳ náo nhiệt, đồ ăn lần lượt mang lên, tiếng nói tiếng cười không ngừng. Các cung nữ mặc thịnh trang, qua lại trong hành lang không dứt. Bọn thái giám quấn vải hồng che lưng, lo trong lo Dật Phong một thân đỏ thẫm, trên người gắn một dải lụa đỏ được xếp thành bông hoa, cưỡi tuấn mã, mang theo đội ngũ đi về phía trước, trên mặt tràn đầy vui sướng hạnh mấy cung nữ Hồng Y, vũ động lấy quạt cùng hoa đăng theo sát phía sau, đội ngũ đèn lồng hùng dũng, hai mươi đôi cung nữ cầm lồng đèn lớn màu đỏ trong tay đi lên phía đó, đội danh dự mang các loại hoa cái, cao vút như cái ô tiến lên. Ban nhạc diễn tấu sáo và trống ở hai bên, cuối cùng là các hỉ nương cùng đội ngũ mang kiệu ngũ cực kỳ tráng lệ. Dọc theo đường đi, cung nữ thái giám, thậm chí các phi tần, vương công, cũng tranh nhau xem náo nhiệt, tiếng vỗ tay không Vân Hi ngồi trong kiệu hoa, nghe tiếng chúc mừng không ngớt xung quanh thì cảm thấy thỏa mãn. Mặc dù trải qua rất nhiều khó khăn, nhưng cuối cùng nàng cũng trở thành thê tử Dật Phong, có được tình yêu của hắn...Ở lộ trình đi cung Hoa Dương, nàng nhớ lại những ngày đầu gặp Tiêu Dật Phong, từng chút từng chút một. Nghĩ tới những biểu tình của Dật Phong, khiến nàng cảm thấy ngọt ngào vô hoa đến cung Hoa Dương xong, kế tiếp là hành lễ, lạy cao đường, bái thiên địa, phu thê giao bái, tất cả lễ nghĩa, cuối cùng đưa vào tân hỉ nương chia ra bưng gậy hỉ, rượu giao bôi, táo đỏ, đậu phộng, cây long nhãn, hạt sen đứng thẳng hai bên hỉ Dật Phong nhìn tân nương của mình, đáy mắt dịu dàng như nước. Hạ Vân Hi vô cùng khẩn trương, lòng bàn tay toát đầy mồ hôi lạnh, ngồi cứng người không dám nhúc này hỉ nương hắng giọng nói "Xin tân lang dùng gậy hỉ vén khăn voan, từ đó vừa lòng đẹp ý!"Tiêu Dật Phong nhẹ nhàng cầm gậy hỉ vén khăn voan đỏ lên, đập vào mắt là phấn nhan tuyệt mỹ kiều diễm ướt át của Vân Hi, tim hắn không khỏi rung động, trong mắt tràn ngập nhu Vân Hi cũng si ngốc nhìn hắn, đáy mắt cũng tràn đầy thâm đôi tân nhân uống xong rượu giao bôi, hỉ nương cung chúc bọn họ vĩnh kết đồng tâm’ sớm sinh quư tử’ rồi liền lui ra này, tân pḥng trống rỗng chỉ còn lại hai người bọn họ, Hạ Vân Hi mới thoáng thở phào một cái, nàng thật sợ gặp chuyện không hay, làm trò cười cho người, vì vậy từ lúc nghi thức bắt đầu, tâm tình nàng đã căng thẳng đến bây giờ."Thế nào, mệt mỏi sao?" Tiêu Dật Phong dịu dàng thay nàng tháo mũ phượng, ôm nàng vào lòng."Chỉ cần có thể gả cho chàng, chút mệt mỏi này ta không quan tâm!" Hạ Vân Hi hạnh phúc Dật Phong dịu dàng vươn tay nâng đầu nàng lên, nhìn vào đôi tử nhãn sáng chói như thủy tinh, đáy lòng ứa căng nhu tình."Vân Hi, ta yêu nàng!"Lần nữa nghe được lời hắn tỏ tình, trong lòng nàng rung động mãnh liệt, không kìm hãm được, hôn lên đôi môi ấm áp hấp dẫn của hắn. "Ta cũng vậy, Dật Phong!"Tiêu Dật Phong hôn đáp lại nàng, từ bên trán, đến tai, rồi đến đôi mắt xinh đẹp, phấn mũi thon nhỏ, cặp môi mê người, mùi hương bên xương quai xanh, từ từ chiếm lĩnh mọichỗ trên thân thể nàng, lễ phục cũng từng món một thoát ra.... .."Dật Phong......"Nàng khẽ run, thở gấp, vô lực dựa vào lồng ngực nóng hẩm của hắn."Vân Hi!" Hắn khàn khàn, lửa dục cũng dâng lên."Ưm......"Tiêu Dật Phong ôm nàng đặt trên giường mềm, bàn tay khẽ xoa đôi nhũ hoa căng đầy của nàng, thoát hết y phục, da thịt trắng mịn tựa như bông tuyết không che đậy, khiến lửa dục trong hắn càng bùng cháy mãnh tân hôn, hương nhu vô tận như màn lụa bao quanh hai người, bao phủ cả tẩm cửa sổ ánh sao không ngừng lóe lên, hoàng cung vẫn náo nhiệt, khắp nơi đều tràn ngập tiếng cười nói tiếng chúc bên ngoài tân phòng, có một nhóm người lén la lén lút rình coi, rối rít kề sát tai vào cửa lắng nghe động tĩnh trong phòng."Thật tốt quá, chắc sang năm ta sẽ có tôn tử để ôm!" Hoàng hậu hạ thấp giọng, che miệng cười cười, trong lòng không ngừng cổ vũ nhi tử tiếp tục."Hoàng thất rốt cuộc thêm huyết mạch mới rồi!" Lý Trạch Dương cũng cười ra tiếng."Sữa tươi, tã, y phục, bà vú.. ...." Thu đại tỷ theo bên cạnh hoàng hậu thì đang tính toán những vật dụng cần thiết để tiểu chủ nhân tương lai ra, năm mới khiến người ta rất mong đợi a!HOÀN Thể loại Trọng sinh, Sủng vănTên Editor + Tiểu Mê MêSố Chương 185 fullGiang Diệu chính là vị công chúa nhỏ của phủ Trấn quốc công dương thịnh âm suy. Trong tam phòng chỉ có một mình Giang Diệu là nữ, trên nàng có 7 đường huynh và 3 vị ca ca nhỏ ý muốn của nàng chính là mệnh lệnh, ai bắt nạt nàng chính là tự rước lấy xui khi lớn lên, tiểu cô nương phấn điêu ngọc mài đãbị Tuyên Vương Lục Lưu "bắt" về nhà Vương giết người không chớp mắt, quyền khuynh thiên hạ. Vì thế nên Giang Diệu cảm thấy mình gả cho hắn có thể tự do làm chuyện chính Bề ngoài tiểu bạch thỏ, nội tâm phúc hắc, tuyệt đối không để bản thân uất ứcNam Chính Đối v luônới nữ chính chỉ có "Sủng, Sủng, Sủng" *thông tin vỉ hè* nghe nói là bị cuồng nữ9Trích đoạn"Tuyên Vương Sinh 1 đứa nhỏ, bổn vương sẽ cõng nàng điGiang Diệu Vậy sinh 2 đứa ta có thể cưỡi cổ chàng sao???"Nhân vật Chính Lục Lưu xxx Giang Diệu Chu Minh đế nhịn không được đi lên phía trước, nâng Hạ Vân Hi dậy “Đứng lên đi, Vân Hi!”“Tạ ơn hoàng thượng!” Không ngờ hoàng thượng lại tự mình đến đỡ nàng, Hạ Vân Hi có chút thụ sủng nhược kinh, vội vã tạ lần nữa gần gũi nhìn thấy khuôn mặt mỹ lệ quen thuộc này, nhưng bất đồng là so với trước kia nàng có thêm vài phần trẻ con, thiếu một phần nhã nhặn lịch sự, nàng mặt hắc sa y lộ vẻ kiều mị mà bướng hợp mâu thuẫn như vậy nhưng Chu Minh đế lại thấy tâm thần rung chuyển, quên cả thả tay Vân Hi có chút xấu hổ, nhưng đó là hoàng thượng nên không dám có ý kiến gì.“Hạ cô nương, nàng còn nhớ ta không?”Một thanh âm ôn hòa ở vang lên bên tai, thay nàng giải vây kịp lúc. Chu Minh đế lúc này mới bừng tỉnh đại mộng, vội vàng buông nam tử tuấn tú trước mắt, Hạ Vân Hi thoáng sửng sốt, cảm thấy rất quen mắt, suy tư một chút rồi như nhớ ra cái gì mở to mắt, miệng há thành chữ O.“Là ngươi?” Thật đáng sợ, thế giới quá nhỏ bé rồi, ở đây mà cũng gặp phải hắn. Hình như… Lần trước vẫn còn chưa trả ngựa cho hắn nàng giật mình, Tiêu Dật Dương cảm thấy rất vui vẻ vì nàng còn nhớ rõ chính mình, liền cười nói “Không sai, là ta! Không ngờ chúng ta có duyên như vậy!”Chu Minh đế kinh ngạc nhìn nhìn hai người “Các ngươi biết nhau sao?”Hạ Vân Hi im lặng, không biết nên mở miệng thế nào, cũng không thể nói mình cướp ngựa của người ta được. Tiêu Dật Dương mỉm cười gật đầu, vẻ mặt nhu hòa “Phụ hoàng, Hạ cô nương mượn ngựa của nhi thần, cũng xem như quen biết.”Hạ Vân Hi lại giật mình, không ngờ hắn lại là hoàng này, hoàng hậu đi lên phía trước, cười nói “Vân Hi, màn biểu diễn của con thật đặc sắc, ca xướng hay, mỹ vũ lại tuyệt, bản cung thấy người thắng chỉ có thể là con.” Thuận tiện kéo tay áo Vân Hi lúc này mới nhớ tới chuyện trọng yếu, vội nhìn về phía Chu Minh đế, nghiêm chỉnh nói “Hoàng thượng, thỉnh ngài bình chọn, diễn xuất ta và Thập công chúa, ai thắng ai thua?”Lời này vừa nói ra, Chu Minh đế bị khó xử. Vốn là Hạ Vân Hi ca vũ xuất sắc, so với Thập công chúa còn hơn mấy phần. Nhưng nói như vậy không phải là không nể mặt Thập công chúa và Luật điện hạ sao?Những người khác thấy hoàng thượng không lên tiếng, cũng không dám nói gì. Mặc dù trong lòng bọn họ cũng cho rằng vũ đạo Hạ Vân Hi hơn một chút!“Không cần bình, ta cam bái hạ phong!” Thác Bát Nghiên đột nhiên đứng lên, lớn tiếng ngờ người nói lại là Thập công chúa, mọi người cực kỳ kinh ngạc, cho là mình nghe Vân Hi càng ngạc nhiên hơn, nàng đang nhận thua sao? Có thể sao? Thác Bát Nghiên kiêu ngạo tự phụ như vậy…“Không cần phải dùng loại này ánh mắt nhìn ta.” Thác Bát Nghiên đi tới trước mặt nàng, giọng điệu vẫn cao ngạo như cũ “Mặc dù ta cho rằng ngươi nhảy giỏi hơn ta, nhưng cũng không có nghĩa ta sẽ buông tha Dật Phong!”“Ngươi có ý gì?” Hạ Vân Hi trừng mắt, đừng nói nàng vẫn chọn Dật Phong làm phò mã.“Yên tâm, ta vẫn giữ lời!” Thác Bát Nghiên liếc nàng, không cam lòng hừ lạnh một tiếng.“Vậy ngươi…” Nàng thực sự làm không hiểu trong hồ lô nàng ấy bán cái gì dược?Thác Bát Nghiên ái mộ nhìn bóng dáng cao lớn đừng gần đó, lập tức ngạo nghễ ngẩng cao đầu “Ta mặc dù sẽ không chọn hắn, nhưng ta sẽ cố gắng làm cho hắn yêu ta để hắn chọn ta làm thái tử phi.”“Ha ha ha” nàng vừa dứt lời, Hạ Vân Hi cười ra tiếng, trào phúng mười phần nói “Chỉ bằng ngươi, không biết tự lượng sức mình!” Dật Phong sẽ yêu loại nữ nhân cao ngạo này sao, không thể Bát Nghiên trừng nàng nhưng không tức giận, cười duyên “Ta lượng sức thế nào, ngươi cứ chờ xem!” Nàng tuyệt đối tin vào sức quyến rũ của Vân Hi còn muốn nói, Nhạc thái phi đã đi lên hòa giải “Được rồi, thắng bại đã phân, các ngươi đừng cãi cọ nữa, để mọi người cười nhạo!”Hoàng hậu cũng kéo tay Hạ Vân Hi “Vân Hi, thái phi nương nương cũng đã lên tiếng, con không nên nói nữa, lại đây ngồi với ta!”“Nương nương, con muốn ngồi chung bàn với Dật Phong!” Nàng vừa nói vừa liếc qua trái, lại phát hiện nam nhân kia đã đi đâu mất rồi “Trời ạ, hắn đi đâu chứ?” Câu này là Thác Bát Nghiên nói, nàng oán giận giậm Vân Hi cố ra vẻ thản nhiên nhìn cái bàn trống rỗng trước mắt, nàng hát bài đó, ngoại trừ muốn thắng Thác Bát Nghiên ra còn là vì hắn, muốn dùng ca khúc để diễn tả nỗi lòng, chẳng lẽ hắn không cảm nhận được sao?Dật Phong… Nàng ảm đạm, lặng yên theo hoàng hậu đi tới chỗ ngồi ngồi thái phi đối với nàng hết sức tò mò, không ngừng hỏi han chuyện trò, các phi tần khác cũng tranh nhau nói với nàng, dần dần, nụ cười Hạ Vân Hi lại mỉm cười như Bát Luật vẫn không lên tiếng, im lặng phẩm trà trong tay, nhưng đôi mắt hoa đào vẫn nhìn theo hình bóng tuyệt mỹ, nụ cười nhàn nhạt đọng trên Vân Hi, nàng thực sự là ngày càng thú vị!——————————-Hạ Vân Hi chiến thắng khiến Hoa Dương cung ầm ĩ. Mọi người tụ ở viện Tử Nguyệt các, vây quanh nàng hỏi han, líu ríu không để yên. Thanh Thanh khoa trương, miêu tả màn biểu diễn của Hạ Vân Hi ba hoa chích chòe, sinh động như thật. Mọi người nghe đến mắt căng tròn, thán phục trầm trồ, hâm mộ, tán thưởng, vỗ tay không bài tam tướng cũng nghe, truy vấn “Sau đó thì sao? Sau đó thì sao?”“… Hạ cô nương xoay người một cái, mái tóc tung bay, điệu múa càng đẹp mắt, hoàng thượng và mọi người nhìn không chuyển mắt, có người còn nhảy theo Hạ cô nương …” Thanh Thanh diễn tả lại động tác của Hạ Vân Hi, còn ư hừ mấy câu từ khúc đến nhuộm đẫm bầu không khí lúc đó.“Oa… Thật lợi hại!”“Hạ cô nương thật quá giỏi a!” Bọn thái giám hoan hô lần nữa, vẻ mặt sùng Vân Hi đắc ý, cười đến kiêu ngạo.“Nhìn xem Vân Hi cô nương chúng ta, không ra tay thì thôi, đã ra tay thì đúng là kinh người, hoàn toàn thoát khỏi quy phạm truyền thống của tiểu thư khuê các, lúc thì theo đuổi phu quân lúc thì tham gia tài tử tranh tài, bây giờ lại nhảy vũ điệu kỳ lạ như thế, thực sự là làm đại ca ta thán phục không ngớt.” Lý Trạch Dương vỗ vỗ đầu nàng, thú vị lại nghiền ngẫm nói.“Lý đại ca nói rất hay!” Hạ Vân Hi vỗ bụng của hắn, vừa tròn vừa lớn, nàng xem nó như cái trống lớn mà đập.

chỉ cưng chiều thái tử phi bướng bỉnh