Chiếc quạt nan Bà cho chỏu chiếc quạt Viền nan đỏ, nan xanh Chiếc quạt chỏ xinh xinh Em quạt gọi giú đến Ước gỡ em mau lớn Ngày đờm quạt cho bà Bà ngon giấc ngủ say Bàn tay em gọi giú Phát triển ngôn ngữ Văn học: Thơ: Chiếc quạt nan I, Mục đích yêu cầu:4 -Kiến thức: Trẻ nhớ tên bài thơ, đọc thuộc và 6.xã Xín Cái - huyện Mèo Vạc ; 12.Thị trấn Mèo Vạc - huyện Mèo vạc; 18.xã Cán Chu Phìn - huyện Mèo Vạc; HUYỆN YÊN MINH.. 1.xã Đông Minh - huyện Yên Minh ; 7.xã Đường Thượng - huyện Yên Minh ; 13.xã Bạch Đích - huyện Yên Minh ; 2.xã Du Già - huyện Yên Minh ; 8.xã Du Tiến - huyện Ninh Thuận - Tại buổi họp báo, thượng tá Hà Công Sơn - Phó Trưởng Công an TP. Phan Rang - Tháp Chàm xác nhận tài xế tông chết nữ sinh 12 có sử dụng điện thoại kết nối bluetooth; tài xế cũng thừa nhận việc này. Tuy nhiên, cơ quan công an chưa thể xác định được tốc độ của xe ôtô thời điểm xảy ra tai nạn. Tử vi tuần mới 22/8-28/8 của 12 con giáp nói rằng tuần này chính là thời điểm để tuổi Tỵ làm việc chăm chỉ và kiếm thật nhiều tiền, gặt hái thành công. Trong khi đó, người tuổi Mùi làm gì cũng cần thận trọng hơn kẻo có tiểu nhân tìm cách ngáng trở. Đọc truyện Đích Tử Nan Vi chương 5 tiêu đề 'Phụ Tử Phạm Thị'. TruyenYY hỗ trợ đọc truyện tuyệt vời trên Mobile, Tablet và cho tải EPUB. Tử vi tuần mới 12/9/2022 - 18/9/2022 của 12 con giáp cho thấy Thân, Dậu, Tý, Sửu đón nhiều niềm vui tài lộc, tình cảm tốt đẹp. Người độc thân dễ có cơ hội tìm thấy một nửa đích thực của mình. Có những bạn còn bất ngờ khi biết được người ấy vẫn luôn ở bên Among the marine and migratory species of animals in particular, 4 fish, 5 reptiles, 6 birds, 3 mammals, and 96 seed-bearing plant species are threatened (Anonymous 2000a, 2000b). As in many other countries of South Asia, hundreds of alien species have entered Bangladesh, intentionally and unintentionally. Thử nhị lý tổ hợp đắc linh, chủ hôn nhân hỷ khánh, xuất mỹ nữ, dĩ cập luật sư quân sự gia, cải cách gia, nghệ thuật thành danh chi nhân. 《tử bạch quyết 》: Thất xích vi Tiên thiên hoả, cửu tử vi Hậu thiên hoả. Thử nhị tinh tổ hợp hữu hoả tai đích nguy hiểm. Vay Tiền Trả Góp Theo Tháng Chỉ Cần Cmnd Hỗ Trợ Nợ Xấu. .Đích Tử Nan Vi. Tên Tiểu mũm mĩm – Tiểu Minh Trạm Đệ Nhất Bộ Đích Tử Nan Vi Làm đích tử thật khó; đích tử = con trai vợ cả Đệ Nhị Bộ Hoàng Đế Nan Vi Làm Hoàng đế thật khó Tác giả Thạch Đầu Dữ Thủy Chuyển ngữ Fynnz với sự giúp đỡ của QT Thể loại 1×1, cường cường, cung đình, hầu tước, thiên chi kiêu tử, hài, đấu trí đấu dũng, xuyên không Tình trạng hoàn Văn án Ở cổ đại, thứ nữ phải phấn đấu, thứ tử phải tranh đoạt. Thân là đích tử, giống như ngoại trừ làm vật hy sinh thì chẳng còn tác dụng gì khác. Minh Trạm lại cảm thấy bản thân mình ngay cả làm vật hy sinh cũng không đủ tư cách, hắn chỉ là một kẻ bị câm. Căn bản không cần người ta phí tám đời đến tranh đoạt với hắn, bản thân hắn đã mất đi quyền thừa kế. Link Word 2007 Link Word 97-2003 …….. Đọc xong bộ này, các bạn có thể đọc tiếp Hoàng Đế Nan Vi, là bộ thứ 2 của Đích Tử Nan Vi, cốt truyện nối tiếp. Minh Kỳ mặc thanh sam của nam trang, mái tóc đen nhánh búi thành một cục như nam nhân, tùy tiện cố định bằng một cây trâm trầm hương khắc hoa văn, thắt lưng bằng gấm với kích cỡ một tấc buộc chặt duyên dáng trên y phục, chân mang ủng màu da hươu, tư thế oai hùng hiên ngang. “Mẫu thân, hôm nay con có săn được vài con thỏ và gà rừng, còn có một con dê vàng, con giao hết cho trù phòng rồi.” Giọng nói của Minh Kỳ rất trong trẻo, tràn đầy sức sống, trên vai vẫn vác theo một cây cung được trạm trổ, nàng hành lễ theo cách của một nam nhân. Minh Trạm thích Minh Kỳ ăn mặc như vậy, có anh khí của nam tử lại không mất đi vẻ dịu dàng của nữ nhân, mang theo tính cách hòa hợp giữa nam và nữ. Minh Trạm là đệ đệ, hắn đứng dậy chào tỷ tỷ của mình, Minh Kỳ vừa cười vưa đưa cung cho Minh Trạm, “Đây là phụ vương vừa mới ban cho ta, cho ngươi nhìn một cái nè.” Minh Kỳ thích cưỡi ngựa bắn cung, từ trước đến nay không cho ai ***ng đến cung tiễn đao thương của mình, người bình thường sờ một chút cũng không được. Nhưng mà Minh Trạm không nằm trong diện này, hai người là long phượng song sinh, có sự thân thiết của máu mủ ruột thịt, mặc dù tính tình của bọn họ cách nhau một trời một vực, nhưng lại thân thiết tựa như một người. Minh Trạm tiếp nhận cây cung, nhìn thấy khung xương lộ ra màu vàng lịch sự tao nhã thì liền biết đây là loại cung khảm sừng ngưu thượng hạng. Nhấn nhẹ xuống dây cung, hắn vừa cười vừa giơ ngón tay cái lên với Minh Kỳ, Minh Kỳ vuốt ve dây cung như vuốt ve chí bảo, vui mừng nói, “Dây cung này được làm bằng gân bò. Đàn hồi rất tốt, dùng thật thuận tay.” Mặc dù miệng không thể nói nhưng lỗ tai của Minh Trạm lại không thành vấn đề. Vì việc này mà Phượng Cảnh Nam đã thỉnh không ít thầy thuốc về chẩn bệnh cho hắn, ngay cả thái y trong hoàng cung cũng không ngại ngàn dặm xa xôi để đến đây chẩn bệnh cho hắn, nhưng kết quả thì mọi người đều đã nhìn thấy. Sau đó Phượng Cảnh Nam không hề nói thêm về chuyện này, Minh Trạm rốt cục rời xa cuộc sống thuốc thang làm cho hắn vô cùng khổ sở kia. “Ta đã bảo trù phòng làm món đùi dê nướng.” Minh Kỳ biết Minh Trạm thích ăn đùi dê nướng. Vệ vương phi đang tưới nước cho một chậu sơn trà lớn, nàng không quay đầu lại mà chỉ dịu dàng nói, “Minh Kỳ, đại tỷ tỷ của con đã được tứ hôn, kế tiếp chính là con, cũng nên học một chút trù nghề nấu nướng và thêu thùa, về sau chớ ăn mặc như nam trang như vậy nữa, chẳng giống ai cả.” Minh Kỳ bắt chéo hai tay ra sau đầu rồi ngửa mình dựa vào nhuyễn tháp, hai chân giao nhau, ung dung cười nói, “Hay là mẫu thân sợ rằng con không thể gả cho ai? Con không thích chuyện đó, phụ vương cũng chưa có ý kiến, mẫu thân không cần lo sớm đâu.” Minh Trạm lăng xăng bưng trà đến đút cho Minh Kỳ uống, Minh Kỳ là một người rất mạnh mẽ, đương nhiên điều này cũng có liên quan đến Phượng Cảnh Nam. Minh Trạm là một người câm, Phượng Cảnh Nam nhìn hắn giống như nhìn thấy một vật phẩm thất bại, vì vậy rất ít khi nói chuyện với hắn. Minh Trạm cũng không phải là kẻ quen đi áp mặt vào mông người để hâm nóng cho người ta, Phượng Cảnh Nam hờ hững với hắn thì hắn cũng xem đối phương như người chết. Nhưng thật ra Minh Kỳ và Phượng Cảnh Nam lại rất có duyên phận, trong đám nữ nhi chỉ có một mình Minh Kỳ có thể làm cho Phượng Cảnh Nam nhìn bằng con mắt khác. Kỹ thuật cưỡi ngựa săn bắn cũng như võ công của Minh Kỳ đều do chính Phượng Cảnh Nam truyền thụ, hơn nữa thuở nhỏ Minh Kỳ còn được đi học cùng với Minh Trạm, hoàn toàn được bồi dưỡng giống như một nam nhi chân chính. Nếu Minh Kỳ là nam nhân thì Minh Trạm hoàn toàn không nghi ngờ nàng ta sẽ trở thành thế tử của Trấn Nam Vương phủ. Minh Kỳ và Phượng Cảnh Nam thân thiết giống như Minh Trạm và Vệ vương phi. Vệ vương phi dọn dẹp xong cây cảnh, rửa sạch tay, thấy Minh Trạm tự mình xoa bả vai cho tỷ tỷ thì liền bất đắc dĩ nói, “Trạm nhi, để cho bọn nha đầu hầu hạ tỷ tỷ của con là được rồi.” Minh Trạm cười hì hì, càng hăng hái xoa bóp cho tỷ tỷ, Minh Kỳ cười một cách lười biếng, “Mẫu thân thấy chưa, hắn hiếm khi vô cớ ân cần như vậy, nhất định là có việc cầu con.” Minh Trạm vỗ ngực của mình, lại vỗ vào người của Minh Kỳ, ý bảo Minh Kỳ thật khôn ngoan sắc sảo, không ngờ Minh Kỳ đã bắt đầu dậy thì, Minh Trạm ***ng vào một chỗ nho nhỏ mềm mại, cho dù Minh Kỳ đang thoải mái thì cũng nhịn không được mà đỏ mặt, vung tay cho Minh Trạm một cái tát, sau đó đè Minh Trạm xuống nhuyễn tháp rồi vừa đánh vừa mắng một chút, “Ngươi dám ***ng vào một chút nữa thử xem! Ta đánh chết ngươi!” Vệ vương phi vừa nhìn thấy thì liền dở khóc dở cười mà tiến lên ngăn cản, trên người của Minh Trạm đã trúng vài cái tát, vừa đau vừa rát, vội vàng chạy trốn, giương lên đôi mắt nho nhỏ uất ức có thể lấy mạng người. Minh Kỳ vẫn chưa hết giận, chỉ vào chóp mũi của Minh Trạm ở đằng xa, nói một cách căm hận, “Nể mặt mẫu thân ta tha cho ngươi một phen! Lại đây đấm chân cho ta!” Minh Trạm giống như tiểu tức phụ bị bắt nạt, hắn nắm lấy y mệ của Vệ vương phi, có chết cũng không chịu tiến về phía trước. Minh Kỳ thoắt một cái nhảy xuống nhuyễn tháp, phóng nhanh như một con hổ đói vồ mồi, Minh Trạm lập tức vắt giò lên cổ mà chạy trối chết ra ngoài. fynnz810 Minh Kỳ cũng không đuổi theo mà chỉ đứng chống nạnh trước cửa rồi mắng to, “Đừng tưởng là ta không biết chuyện ngươi làm rơi bức Ngô Đạo Tử của ta xuống nước, dám trở về thì ta sẽ lột da của ngươi ra!” Minh Kỳ thích thi họa, hôm trước Phượng Cảnh Nam có được bút tích của Ngô Đạo Tử thì liền đưa cho ái nữ, Minh Kỳ ưu ái như bảo vật. Minh Trạm không có hứng thú đối với mấy thứ này, hắn chỉ tham tài thôi, vì vậy chỉ mượn xem thử, Minh Kỳ xưa nay hào phóng với đệ đệ cho nên lập tức đưa hắn mượn thưởng thức, nào ngờ Minh Trạm bất cẩn làm rơi bút tích của Ngô Đạo Tử vào chậu rửa chân, nghĩ đến bản tính của Minh Kỳ thì liền bị dọa mất hồn mất vía, cũng may Vệ vương phi nhờ người đem đi tu chỉnh, hy vọng có thể giấu diếm được Minh Kỳ. Vì là kẻ đuối lý cho nên Minh Trạm định nịnh bợ lấy lòng Minh Kỳ, không ngờ là người ta đã sớm biết. Đáng lý Minh Kỳ tính giả vờ như không biết, ai dè hôm nay Minh Trạm lại ***ng chạm bậy bạ, hoàn toàn làm cho Minh Kỳ nổi cơn thịnh nộ. Minh Trạm chạy như bị chó rượt ra ngoài Ngô Đồng hiên, phía sau có hai cái đại nha hoàn Thanh Phong và Minh Nguyệt, Minh Nguyệt ôm bụng, vòng eo nhỏ nhắn uốn cong như cây trúc trong gió, cúi người thở hổn hển, “Tứ gia, ngài nghỉ ngơi một chút đi, nhị cô nương không đuổi theo đâu.” Hai gò má của Minh Trạm trở nên ửng đỏ, đôi mắt đen lúng liếng khi cười rộ lên sẽ tràn đầy linh khí, hắn rút ra khăn tay rồi lau mồ hôi trên trán. Nay tỷ tỷ đang nổi nóng, tốt nhất là cứ tránh mặt một hồi, vì vậy Minh Trạm liền dẫn theo hai nha hoàn đi tản bộ. Kỳ thật Minh Trạm không có chỗ nào để đi tản bộ, nội viện ở đây đều là tiểu thiếp của cha hắn, hắn không tiện đi qua. Minh Trạm lảo đảo đến hoa viên trong nội viện, cha của hắn là thổ hoàng đế, nghe nói hoa viên này cũng chỉ đơn giản hơn hoa viên trong đế đô hoành thành một chút mà thôi. Trong hoa viên có nước có đá có cầu có hoa có cỏ, VânNamhoa cỏ hữu tình, trong hoa viên lại tràn đầy nụ hoa, hương thơm ngào ngạt. Minh Trạm tìm một bộ bàn ghế đá bên cạnh hòn non bộ mà ngồi xuống, sau đó chống tay nâng cằm nhìn cá trong hồ đang vẫy đuôi tung tăng bơi lội. Những tia nắng chiếu xuống làm mặt nước lấp lánh ánh vàng, những con cá cũng đặc biệt trở nên tiêu diêu tự tại. Thanh Phong ôn nhu nói, “Nhị cô nương bản tính mau giận cũng mau quên, tứ gia không cần lo lắng, trong chốc lát chúng ta quay về thì nhị cô nương cũng đã nguôi giận.” Ta căn bản không hề lo lắng, Minh Trạm đấm chân. Hắn ngồi ở chỗ này để chờ viện binh. Làm đệ đệ long phượng song sinh của Minh Kỳ thì Minh Trạm đương nhiên hiểu rất rõ Minh Kỳ, Minh Kỳ là người rất sĩ diện, không quan tâm trong lòng giận nhiều hay ít, bàn tay có ngứa hay không, muốn xử lý Minh Trạm nhiều cỡ nào thì bất quá cũng tuyệt đối sẽ không động thủ ở trước mặt ngoại nhân. Phạm vi của ngoại nhân rất rộng, trong khái niệm của Minh Kỳ thì trừ bỏ phụ mẫu thân sinh và thân đệ đệ thì tất cả đều là ngoại nhân. Mặc dù bọn họ có rất nhiều huynh đệ tỷ muội đồng phụ dị mẫu, nhưng tựa hồ từ khi sinh ra đã có khoảng cách không thể vượt qua. Minh Trạm chờ viện binh chính là tứ muội Minh Nhã con của thứ thiếp. Minh Nhã tan học sẽ quay về Cúc hoa uyển của trắc phi Dương thị, hoa viên này là con đường duy nhất mà Minh Nhã phải băng qua. ………… P/S cái tên cúc hoa =, sorry ta nghĩ bậy, kể từ ngày đọc đam mỹ thì hoa cúc đã có nghĩa khác đối với ta =.= Đích Tử Nan Vi Làm đích tử thật khó; đích tử = con trai vợ cảChuyển ngữ Fynnz với sự giúp đỡ của QTThể loại 1×1, cường cường, cung đình, hầu tước, thiên chi kiêu tử, hài, đấu trí đấu dũng, xuyên khôngỞ cổ đại, thứ nữ phải phấn đấu, thứ tử phải tranh đoạt. Thân là đích tử, giống như ngoại trừ làm vật hy sinh thì chẳng còn tác dụng gì khác. Minh Trạm lại cảm thấy bản thân mình ngay cả làm vật hy sinh cũng không đủ tư cách, hắn chỉ là một kẻ bị câm. Căn bản không cần người ta phí tám đời đến tranh đoạt với hắn, bản thân hắn đã mất đi quyền thừa kế. Minh Trạm dùng bữa xong xuôi ở Từ Ninh Cung thì liền trở về Thạch Lưu viện để xem hạ nhân dọn đồ. Phượng Cảnh Kiền an bài khu vực cho hắn thật không tệ, phía đông là tam hoàng tử Phượng Minh Tường, phía tây là tứ hoàng tử Phượng Minh Thụy. Đồ đạc của Minh Trạm thật sự nhiều, trong viện không còn chổ để chứa, phải đặt trước cửa. Tục ngữ nói, bà con xa không bằng láng giềng gần. Các hoàng tử đến giờ ngọ cũng phải quay về viện của mình để dùng bữa nghỉ ngơi, tam hoàng tử Phượng Minh Tường là người ôn hòa, tự giới thiệu trước, “Ngươi là đường đệ con của Trấn Nam Vương thúc phải không, ta là tam hoàng tử, người của ngươi có đủ hay không, có cần ta phái thêm người lại đây giúp ngươi một tay hay không.” Minh Trạm thi lễ với Phượng Minh Tường rồi kéo lấy Phạm Duy, chỉa chỉa vào Phượng Minh Tường, lại chỉa vào yết hầu của mình, Phạm Duy thi lễ, nhẹ nhàng nói, “Bái kiến tam hoàng tử. Đây là tứ gia nhà ta, Phượng Minh Trạm. Về sau chúng ta sẽ ở Thạch Lưu viện, thỉnh tam hoàng tử ngài chiếu cố.” “Đương nhiên rồi, không cần phải khách khí với ta đâu.” Phượng Minh Tường mỉm cười. Phạm Duy vừa cười vừa nói, “Đi theo tứ gia đến đây đều là hạ nhân và nha hoàn, lực nhuyễn thân nhược, nếu thuận tiện thì thỉnh tam hoàng tử cho mượn vài nô tài giúp đỡ nâng mấy cái rương này đem vào phòng để đám nha hoàn dọn dẹp thu xếp lại.” Phượng Minh Tường đương nhiên vui lòng hỗ trợ, liền nói, “Trong viện lộn xộn, không bằng tứ đệ đến viện của ta nghỉ ngơi một chút, đợi bọn họ thu dọn xong thì tứ đệ có thể tiến vào.” Minh Trạm liền thức thời đi theo Phượng Minh Tường, lưu lại Phạm Duy chỉ huy khuôn viên hỗn độn. Phạm Duy cười nói, “Tứ gia yên tâm, ta sẽ xem bọn họ thu dọn, sẽ không để cho bọn họ làm hư đồ của ngài.” Phượng Minh Tường là người rất chu đáo, đầu tiên là hỏi trà hỏi cơm, biết được Minh Trạm đã dùng ngọ thiện ở Từ Ninh Cung, liền phái người mang nước trà đến rồi phân phó một câu, “Dùng cái tách mới.” Phượng Minh Tường rất thích nói, “Tứ đệ đến đây khi nào? Chúng ta đều biết hôm nay các ngươi sẽ đến, Thạch Lưu viện đã được tu sửa từ hai tháng trước, nghe nói trước kia là chỗ cư ngụ của Trấn Nam Vương thúc. Tứ đệ vừa đến, có cái gì cần giúp thì cứ nói với ta, đừng khách khí. Ở phía tây của ngươi là Minh Thụy, hắn cũng đứng hàng thứ tư, hai ngươi sẽ bị trùng cách xưng hô, như vậy ta trực tiếp gọi tên của ngươi nhé?” Minh Trạm vừa cười vừa gật đầu, cầm lấy tách trà uống một ngụm nhỏ, không thể so với mùi thơm ngát lại tươi mới của Từ Ninh Cung. “Minh Trạm, chỉ có một mình ngươi ở Thạch Lưu viện à? Nghe nói đại ca của ngươi là Minh Lễ cũng đến đây, vì sao không thấy hắn.” Minh Trạm lấy ra quyển vở nhỏ và cây bút chì rồi viết, “Đại ca ở tại vương phủ.” “À.” Phượng Minh Tường không hỏi nhiều mà chỉ cười nói, “Đúng rồi, còn Thục Nghi quận chúa cũng ở ngoài cung hay sao?” Minh Trạm gật đầu, “Chiều nay đại tỷ sẽ tiến cung thỉnh an Thái hậu.” Đương nhiên nếu Ngụy thái hậu muốn tăng thêm thân phận của Minh Diễm thì chẳng còn gì tốt hơn là để Minh Diễm ở lại Từ Ninh cung, chuyện này phải xem tâm tình của Ngụy thái hậu. “Như vậy phỏng chừng Phúc Xương bác cũng phải đến.” Phạm Minh Tường chớp cặp mắt linh động của hắn, vừa cười vừa nói với Minh Trạm, “Về sau cùng nhau học hành thì ngươi có thể gặp được thư đồng của nhị ca là Đỗ Như Lan, hắn chính là tiểu cửu tử của ngươi, hắn nhất định sẽ nịnh bợ ngươi.” Minh Trạm cười cười, cũng chưa chắc, hắn vừa mới đắc tội với mẫu thân của nhị hoành tử. Phượng Minh Tường nhiệt tình hiếu khách, hạ nhân bên cạnh cũng tinh mắt, đại cung nữ ôm đến hai chiếc cốc phỉ thúy hình lá sen, một cốc chứa đầy quả anh đào đỏ tươi như lửa, cốc còn lại là những trái nho màu đỏ tím, trong veo như nước làm cho người ta có cảm giác cực kỳ thèm ăn. “Bẩm chủ tử, tứ gia, đây là Từ Ninh cung ban thưởng sáng nay, rất tươi mới, chúng nô tỳ đã rửa sạch, chủ tử, tứ gia mời nếm thử.” Minh Trạm lấy ra hà bao để thưởng, cung nữ kia liền lắc tay từ chối, Phượng Minh Tường cười nói, “Minh Trạm vừa đến, thưởng ngươi thì cứ nhận đi. Sau này đối đãi với hắn cũng như đối đãi với ta.” Cung nữ hai tay tiếp nhận, khom người tạ thưởng rồi vừa cười vừa nói, “Tứ gia ban thưởng là phúc khí của nô tỳ. Cho dù không thưởng thì cũng là bổn phận của nô tỳ. Nếu nô tỳ hầu hạ tứ gia là vì phần thưởng thì chủ tử cũng đã chọn lầm Tân Hà rồi.” “Ấy chà, ngươi còn để ý hơn cả ta nữa. Nha đầu nhanh mồm nhanh miệng, lui xuống đi.” Phượng Minh Tường vừa cười vừa khiển trách một câu, sau đó quay sang nói với Minh Trạm, “Cũng là do ta nuông chiều sinh hư.” Minh Trạm viết nói, “Thật khả ái.” Phượng Minh Tường nhéo khuôn mặt béo ú của Minh Trạm rồi nói một cách khinh thường, “Ngươi cũng biết cái gì gọi là khả ái à?” Minh Trạm tức đến nhe răng. Phượng Minh Tường cười ha ha. Yến tiệc tại Từ Ninh cung thật náo nhiệt, Ngụy quý phi bị mất thể diện lúc chính ngọ cho nên hiện tại sẽ không xuất hiện. Vài vị hoàng tử đều đến, còn có nhị công chúa tam công chúa chưa được gả, Minh Diễm cũng đang nói chuyện với Ngụy thái hậu. Xưa nay Minh Diễm lanh lợi, Ngụy thái hậu nói chuyện với nàng có vẻ hiền từ, đã quyết định sẽ lưu Minh Diễm ở tại Từ Ninh cung. Đại hoàng tử mất sớm, nhị hoàng tử Phượng Minh Lan trên thực tế trở thành trưởng tử, Phượng Minh Lan có dung mạo như mẫu thân, trên mặt của nam nhân lại có nét của hoa mẫu đơn khiến hắn có vẻ ôn nhu. Phượng Minh Lan có lẽ đã biết mẫu thân bị Minh Trạm chọc tức cho nên ánh mắt quan sát Minh Trạm thật không tốt chút nào. Tam hoàng tử Phượng Minh Tường lại rất tốt với Minh Trạm, cười hi hi ha ha. Tứ hoàng tử Phượng Minh Thụy trời sinh khuôn mặt trứng thối giống như người khác nợ hắn hai trăm lượng, đồng tử màu hổ phách giống như đóng băng, người nào bị hắn liếc mắt một cái liền cảm thấy toàn thân toát ra hàn khí, người lạ chớ gần. Minh Trạm thậm chí cảm thấy vị tứ hoàng tử này nếu tùy tiện đứng trước cửa có thể làm môn thần, quỷ mà thấy hắn cũng đều e ngại. Ngũ hoàng tử Phượng Minh Giả là nhi tử của Nguyễn quý phi, tuổi còn nhỏ, vừa mới được đi học, béo tròn trắng nõn, đứng với Minh Trạm như thân huynh đệ. Đều là cốt nhục chí thân, lại không có tiểu thiếp làm mất mặt, mọi người ngồi vây quanh một bàn ăn dài được điêu khắc bằng gỗ hoa lê. Ngụy thái hậu và Hoàng thượng sóng vai ngồi ở chủ vị, bên phải của Ngụy thái hậu là nhị công chúa, bên trái của Hoàng thượng là nhị hoàng tử Phượng Minh Lan. Ôi, hai cái nhị. Mọi người vốn định theo thứ tự mà tự ngồi, Hoàng thượng cười nói, “Ba nha đầu các nàng ngồi xen kẻ, Minh Lễ ngươi ngồi với Minh Lan. Minh Trạm ngươi ngồi với Minh Tường và Minh Thụy. Minh Giả, ngươi tuổi còn nhỏ, không được uống rượu, có biết hay chưa?” Phượng Minh Giả ngọng nghịu nói, “Con biết rồi, con chỉ uống rượu trái cây thôi, chỉ uống một ly nhỏ nhất để hoan nghênh nhị vị ca ca đến đế đô.” Phượng Cảnh Kiền cười vui vẻ, “Được rồi, chỉ cho phép một ly nhỏ nhất.” “Dạ.” Phượng Cảnh Kiền nâng ly, cười vang, “Hôm nay Minh Lễ Minh Trạm từ VânNamđường xá xa xôi mà đến đây, Thái hậu cố ý thiết đãi phong yến vì bọn họ. Minh Lễ Minh Trạm là bảo bối của Trấn Nam Vương thúc của các ngươi, nhất là Minh Trạm, tuổi còn nhỏ, lại cùng các ngươi đến Đạo trai học hành, các ngươi phải chiếu cố hắn nhiều một chút. Hắn không biết cái gì thì các ngươi làm huynh đệ phải giúp đỡ một tay, đây là bổn phận. Cốt nhục hoàng thân quốc thích, cần phải thân cận nhiều hơn mới được. Nào, chúng ta cùng nâng ly trước.” Minh Trạm rất ít khi uống rượu, loại rượu này lại có một chút cay xè, vừa chẹp vào miệng liền hà ra một hơi, vội vàng gắp một miếng ngó sen lạnh bỏ vào miệng để áp mùi rượu, Phượng Cảnh Kiền cười nói, “Đổi rượu trái cây cho Minh Trạm đi.” Minh Trạm bị rơi xuống đãi ngộ giống Phượng Minh Giả năm tuổi. Cùng Hoàng thượng dùng bữa có một ưu việt là không bị ép rượu. Phượng Cảnh Kiền cũng không vì vui vẻ mà quá chén, bất quá chỉ ba bốn ly liền dừng lại, các hoàng tử đương nhiên cũng tự chủ. Ngụy thái hậu chỉ vào một miếng ức gà tơ rồi nói, “Ai gia thấy lúc dùng ngọ thiện thì Minh Lễ thích món này cho nên liền bảo bọn họ làm lại, đưa đến trước mặt của hắn đi, đỡ cho hắn phải giữ thể diện, không tiện đưa đũa gắp.” “Đưa món quý lạ này cho Minh Trạm dùng thử” Tuy rằng khó tránh khỏi bất công nhưng Ngụy thái hậu vẫn cố gắng đối xử công bình. Minh Lễ Minh Trạm đứng dậy tạ thưởng, Ngụy thái hậu cười nói, “Toàn gia dùng bữa, không cần phải nhiều quy củ như vậy, ngồi xuống ăn đi.” Phượng Minh Tường vẫn nhiệt tình như trước, thường xuyên gắp thức ăn cho Minh Trạm, cũng hỏi thăm Minh Lễ vài câu về phong cảnh ở Vân Quý để mở mang kiến thức, Minh Lễ và Phượng Minh Lan đã có một chút ăn ý, tuy ít lời nhưng lại lộ ra cảm giác thân cận. Trong bữa tiệc chỉ có Phượng Minh Thụy không nói câu nào, cứng ngắc ngồi im, cứng ngắc dùng bữa, khổ thân cho Phượng Minh Giả ngồi kế bên của hắn, há hồm nhưng không dám nói chuyện với tứ ca của mình. Nhưng thật ra Minh Diễm lại rất có kinh nghiệm giao tiếp với tiểu hài tử, thường xuyên hỏi Phượng Minh Giả vài câu, cũng chiếu cố miếng ăn cho hắn. Ngụy thái hậu nhìn cả sành đường toàn con cháu, tuy rằng Minh Trạm không được nàng ưa thích nhưng bất quá nhìn sang Hoàng thượng một chút, lại liếc mắt nhìn Phượng Minh Lan và Phượng Minh Lễ một chút, trong lòng của Ngụy thái hậu dâng lên nỗi vui sướng thản nhiên, trên mặt càng thêm hiền hòa. Bữa tối này ăn thật thoải mái, chủ yếu là vì ngự trù trong Từ Ninh cung có tay nghề giỏi, Minh Trạm lo ăn lo uống, không có thời gian để suy tư. Bởi vì hắn bị câm cho nên cũng ít có người nói chuyện với hắn, rượu ngon món ngon, đương nhiên là phải hưởng thụ một chút. Dùng xong bữa tối, canh giờ vẫn còn sớm, mọi người cùng uống trà thơm, ở bên cạnh Thái hậu trò chuyện vui vẻ. Vẫn là trà ở chỗ của Ngụy thái hậu là ngon tuyệt, đương nhiên trà của Hoàng thượng cũng không tệ. Minh Trạm dùng ba ngón tay cầm tách trà, vẫn chưa uống một ngụm nào thì chợt nghe Ngụy thái hậu gọi tên hắn, “Minh Trạm, ngươi vừa đến đế đô, tuổi lại nhỏ, ai gia rất lo lắng.” Sau đó Ngụy thái hậu chỉ vào một cung nữ mặc y phục màu phỉ thúy, ôn hòa cười nói, “ Đây là đại cung nữ đắc lực của ai gia, Anh nhi. Anh nhi rất khéo tay, để cho Anh nhi hầu hạ ngươi, có người biết chừng mực sẽ tốt hơn.” Minh Trạm mím môi nhìn về phía Ngụy thái hậu rồi lắc đầu, sau đó lại khoát tay. Ngụy thái hậu nhất thời nổi giận, thân mình đang dựa vào nhuyễn tháp liền ngồi thẳng dậy, giận tái mặt mà hỏi, “Sao, ngươi không cần à?” Minh Trạm gật đầu, lẳng lặng nhìn Thái hậu, khóe miệng của Ngụy thái hậu rũ xuống, hai hàng nếp nhăn bên khuôn miệng hiện lên rõ ràng, trong mắt lộ vẻ tàn khốc. Phượng Minh Lễ trong lòng trách Minh Trạm không biết tốt xấu, vội vàng khiển trách, “Tứ đệ, đây là Hoàng tổ mẫu yêu thương ngươi nên mới ban thưởng. Có Anh nhi cô nương chiếu cố chính là phúc phận của ngươi.” Minh Trạm giống như hoàn toàn không nghe thấy lời nói của Phượng Minh Lễ, mọi người đang vui vẻ trò chuyện liền lập tức an tĩnh trở lại, sắc mặt của Ngụy thái hậu càng thêm khó coi nhưng lại không phát cáu. Dù sao Minh Trạm cũng là đích tử của Phượng Cảnh Nam, cho dù bị khuyết tật nhưng cũng là đích tử. Đây là ngày đầu tiên đến đế đô, trong lòng nếu không vui thì bên ngoài cũng không nên khinh thường. Tất cả mọi người kinh ngạc khi thấy Minh Trạm to gan lớn mật, ngay cả lời của Ngụy thái hậu mà cũng dám bác bỏ, đều tự khẩn cấp suy tính, nhưng không có ai đứng ra khuyên bảo. Phượng Cảnh Kiền đành vừa cười vừa nói, “Mẫu hậu, Trạm nhi dẫn theo không ít hạ nhân, có lẽ đã quen hầu hạ hắn. Không bằng giao Anh nhi cô nương cho Minh Lễ đi, Minh Lễ là một tiểu tử choai choai, lại ở ngoài cung, làm sao biết trông nom chính mình, đúng lúc có thể đem Anh nhi ban cho Minh Lễ giải sầu.” Ngụy thái hậu đánh giá hôm nay có lẽ sẽ không đợi được bậc thang của Minh Trạm, vì vậy liền leo xuống bậc thang của Hoàng thượng, mang theo ba phần tức giận mà gật đầu nói, “Cứ an bài như vậy đi.” Yến tiệc giải tán, kẻ nào nên xuất cung thì xuất cung, kẻ nào nên trở về phòng thì trở về phòng. Sau khi cung tiễn Ngụy thái hậu thì mọi người lại cung tiễn Hoàng thượng, Phượng Cảnh Kiền co bàn tay lại rồi cốc một cái lên trán của Minh Trạm, sau đó xoay người rời đi. Minh Trạm xoa xoa đầu, ngẩng đầu chống lại một đôi mắt tràn đầy cân nhắc. ……….. “Tam tỷ tỷ, đây là chuỗi ngọc của phụ vương thưởng cho tỷ tỷ đó hả?” Một nữ hài nhi mặc sam y màu vàng nhạt, gương mặt phấn hồng như viên ngọc được mài nhẵn, khuôn trăn tròn tròn mang theo nụ cười tươi, tầm mắt đảo qua sợi chuỗi ngọc bằng vàng ròng vừa tinh xảo vừa tao nhã của tỷ tỷ. Thân là thứ nữ của Trấn Nam Vương, tuy không phải là con của chính thê, cũng đã gặp nhiều thứ quý giá tốt đẹp, đương nhiên sẽ không đỏ mắt vì một sợi chuỗi ngọc, chẳng qua sợi chuỗi ngọc này là của phụ thân ban thưởng sau kỳ kiểm tra kiến thức, trong đám tỷ muội chỉ có một mình Minh Phỉ đạt được, Minh Nhã hâm mộ cũng chỉ vì Minh Phỉ được phụ thân đối đãi sủng ái mà thôi. Minh Phỉ hào phóng cởi xuống sợi chuỗi ngọc rồi đặt vào tay của Minh Nhã, nói một cách thân thiết, “Muội muội thích thì ta sẽ đưa cho muội muội. Sợi chuỗi này là ta tự mình thiết kế, là độc nhất thiên hạ. Mặt trên là hoa nghênh xuân, rất thích hợp để đeo vào mùa này.” “Như vậy sao được.” Tuy tuổi còn nhỏ nhưng Minh Nhã lại nghiêm túc từ chối vật trong tay của Minh Phỉ rồi nói một cách khách sáo, “Muội cũng có chuỗi ngọc của mình, tỷ tỷ làm tốt bài tập, đây là phần thưởng mà tỷ tỷ nên được. Tỷ Tỷ rất xinh đẹp, đeo vào đẹp hơn là muội.” “Tiểu nha đầu thật dẻo miệng.” Minh Phỉ mỉm cười, đôi mắt sáng ngời, làn da trắng như tuyết nổi bật trên bộ sam y màu đỏ thẫm được thêu hàng trăm tiểu hồ điệp rất cân xứng với chiếc váy màu lựu thắt lưng cao, tuổi tuy nhỏ nhưng đã lộ ra một ít vẻ đẹp khuynh thành. Vừa rồi nàng cũng chỉ nói thế thôi, chứ chuỗi ngọc này đúng là được phụ thân ban thưởng, cho dù có cho Minh Nhã thì bản thân mình cũng có thể kiếm được cái tiếng yêu thương tỷ muội, cũng không lỗ vốn. Cùng là con của trắc phi, Minh Phỉ đặc biệt được phụ thân ưa thích, nàng bẩm sinh đã thông minh, tám tháng biết nói chuyện, hai tuổi đã nhận thức hơn một ngàn chữ, đọc làu làu Thiên tự văn và Bách gia tính, năm tuổi đã phát minh bút chì để đích tử bị câm của chính thê là huynh trưởng Minh Trạm thuận tiện viết chữ, còn có những món điểm tâm lạ mắt nhiều không đếm xuể, đều là Minh Phỉ tự nghĩ ra. Thỉnh thoảng buộc miệng nói những lời trẻ con lại mang ngụ ý sâu xa khiến người ta phải suy nghĩ, cũng mạnh mẽ như Minh Kỳ, vì vậy Minh Phỉ được một phần sủng ái của Trấn Nam Vương, rõ ràng chứng tỏ được một chút bản lĩnh. Một cơn gió nhẹ thổi qua, đóa hoa mềm mãi rũ xuống, từng cánh hoa phiêu tán hồng trần. Minh Nhã và Minh Phỉ rẽ vào hoa viên, cách con đường lát đá trải đầy cánh hoa và một hồ nước xanh biếc, Minh Phỉ nhìn thấy Minh Trạm nâng cằm ngồi phát sầu ở đằng xa khiến nàng không khỏi nhếch môi. Ánh mắt của Minh Trạm lập tức sáng ngời, hắn vẫy tay với Minh Nhã. Minh Trạm ôn hòa đối với Minh Phỉ, cũng không phải bởi vì Minh Phỉ và Minh Kỳ không hòa thuận, mà là vì hắn biết được sự thật của Minh Phỉ, dù sao cũng là đồng hương, cùng là dân xuyên không. Chẳng qua ở trong mắt của Minh Trạm thì Minh Phỉ thật sự rất phách lối, nàng tựa như một con khổng tước, tận tình phơi bày những gì đẹp nhất ưu việt nhất, đem tất cả những gì ở hiện đại lấy ra khoe, làm cho người ta chú ý, khiến người ta sợ hãi mà ca thán. khổng tước = chim công Nói thật lòng, Minh Phỉ ngoại trừ xuyên không thì chẳng có gì hay ho đáng để khoe khoang, tài nghệ đánh đàn của nàng kém xa Minh Nhã, viết chữ cũng không thể so với đại tỷ Minh Diễm, ngay cả cưỡi ngựa cũng không thể sánh bằng Minh Kỳ, Minh Phỉ ngoại trừ ưu thế là xuyên không thì nàng ta hoàn toàn không đáng xách dép cho các tài nữ. Cùng là người xuyên không nhưng Minh Trạm chưa bao giờ muốn tiết lộ mình cũng là xuyên không cho Minh Phỉ biết. Mẫu thân của Minh Phỉ là trắc phi Ngụy Thị được sủng ái nhất ở Trấn Nam Vương phủ này, Ngụy Phi là biểu muội của Phượng Cảnh Nam. Nói một chút về xuất thân của Phượng Cảnh Nam, mẫu thân của Phượng Cảnh Nam vốn ở trong một gia đình nông dân tại ngoại thành, năm đó mùa màng không tốt, bán nữ nhi tiến cung làm tỳ nữ. Nàng có dung mạo thanh tú, mặc dù không coi là xuất chúng giữa hậu cung tràn đầy cẩm tú khắp nơi, nhưng có một ưu thế lớn nhất chính là rất mắn, tiên đế tổng cộng chỉ sủng hạnh nàng hai lần thì nàng liền sinh cho tiên đế hai nhi tử, khả năng này làm cho người ta không bội phục cũng thật khó. Khi Phượng CảnhNamthành thân thì đương kim hoàng đế vẫn chưa đăng cơ, đương kim thái hậu vẫn chỉ là một quý nhân nho nhỏ trong hậu cung. Trấn Nam Vương Thái Phi trước kia đã giúp Phượng CảnhNamthú Vệ vương phi làm chính thê, Vệ vương phi xuất thân từ danh môn đế đô Vĩnh Ninh Hầu phủ. Mặc dù Vệ vương phi có xuất thân cao quý nhưng cũng không thể có quan hệ cô cậu thân thiết như Ngụy Phi và Phượng Cảnh Nam, hơn nữa Ngụy Phi lã lướt thướt tha, tư sắc cũng hơn Vệ vương phi, nhất là nàng hoàn toàn kế thừa khả năng sinh dục siêu cường từ thái hậu cô cô của nàng, một hơi sinh hạ ba nam một nữ cho Phượng Cảnh Nam. Ngoại trừ đích tử Minh Trạm bị câm điếc của Vệ vương phi thì thứ tử còn lại đều là do Ngụy phi sinh ra, trong tình thế như vậy, Ngụy phi cho dù muốn tự hạ thấp cũng khó. Chân chính bị hạ thấp là Vệ vương phi, Minh Trạm thậm chí thấy Vệ vương phi cũng không có tâm tư ái mộ Phượng Cảnh Nam, nàng chỉ xem chức vị Vương phi như một công việc, làm tốt phần việc của mình, cai quản tốt Vương phủ, còn lại nàng cũng chẳng màng thứ thiếp tranh giành tình cảm với nhau. Ngày thường thích đánh đàn ngắm hoa, chăm cây bón cành, nuôi nấng hai người con, bình tĩnh đạm bạc, làm việc công tư phân minh, mặc dù không được sủng ái bằng Ngụy phi nhưng rất được Phượng Cảnh Nam kính trọng. fynnz810 Với trí tuệ của Minh Phỉ thì đương nhiên hiểu được chức thế tử của Trấn Nam Vương sẽ rơi vào tay của mấy vị ca ca nhà mình. Nàng không lo sợ, vì vậy càng thêm kiêu căng, tận tình hưởng thụ xa hoa và hư vinh của vương phủ, thậm chí đối với Vệ vương phi cũng thiếu mất vài phần tôn trọng, điều này làm cho Minh Trạm thức thời không muốn gần gũi, ở trước mặt Minh Phỉ thì hắn sẽ cẩn thận giấu diếm, làm một tứ công tử không được sủng ái của Trấn Nam Vương phủ. Minh Trạm lấy ra một cây bút chì nhỏ và một quyển vở nhỏ, viết vài chữ mời nhị vị muội muội đến Ngô Đồng hiên. Chẳng qua theo dự đoán của hắn thì Minh Phỉ chắc chắn sẽ không đi. Quả nhiên trên mặt của Minh Phỉ lộ ra một chút khó xử và áy náy, nói một cách nhẹ nhàng, “Thân thể của mẫu thân ta có một chút không khỏe, ta sẽ không đến chỗ của mẫu phi. Tứ ca thay ta tạ lỗi với mẫu phi nhé.” Minh Trạm đương nhiên là mỉm cười gật đầu, dẫn theo Minh Nhã trở về, Minh Kỳ chỉ đành oán hận trừng mắt nhìn Minh Trạm vài lần, nhịn xuống cơn thịnh nộ của nàng. Đúng lúc Minh Diễm cũng từ khuê phòng bước ra tận hưởng không khí trong lành. Minh Diễm mười bốn tuổi, so với bà lão Minh Kỳ dậy thì như nam nhân và Minh Trạm vẫn tròn tròn mềm mại thì dáng người của Minh Diễm lại cao ngất, mái tóc đen dài như mây, vòng eo nhỏ nhắn tuổi xuân thì, mang theo dáng đi nhẹ nhàng đầy phong tình, trên người có mùi hương thoang thoảng thản nhiên. Thánh chỉ tứ hôn đã được ban xuống, vận khí của Minh Diễm không tệ, tuy rằng là con thứ nhưng mà thân mẫu đã sớm qua đời, từ tấm bé đã được Vương phi nuôi dưỡng, đến khi trưởng thành thì Vệ vương phi tìm cách giúp nàng xin phong quận chúa. Đồ cưới đương nhiên không cần Minh Diễm làm lụng vất vả, chẳng qua vẫn muốn tự tay làm một vài món đồ cưới. Mấy ngày nay Minh Diễm đều ở trong khuê phòng vùi đầu thêu thùa, nay mới chịu xuất môn. Minh Diễm tặng Minh Trạm một cái hà bao màu xanh ngọc, mặt trên có thêu hai tiểu dã uyên ương dựa vào nhau, đỉnh đầu của tiểu dã uyên ương đội tịnh đế liên hoa, bên dưới là gợn sóng màu lục bích. Không cần nói đến mũi thêu như thế nào, hình thêu loại này đáng lý không nên đưa tặng cho đệ đệ mới đúng. hà bao = túi nhỏ đựng tiền, tịnh đế liên hoa = tình vợ chồng mặn nồng như hai đóa sen mọc cùng một gốc Minh Diễm thấy Minh Trạm cầm cái hà bao mà không nói lời nào khiến nàng có một chút ngượng ngùng, “Đây là cái hà bao đầu tiên tỷ làm, tặng tứ đệ đeo chơi, tứ đệ, đệ đừng ghét bỏ nha.” Minh Trạm cầm tay của tỷ tỷ, thấy đầu ngón tay bị kim đâm chảy máu vài lỗ, nhất thời trở nên đau lòng, vừa vuốt ve vừa lắc đầu. Vệ vương phi tiếp nhận cái hà bao trong tay của Minh Trạm, muốn khen vài câu nhưng thật sự là khen không nổi, tức thì liền cười nói, “Trong tỷ muội các con ngoại trừ Minh Nhã thích nữ công gia chánh thì còn lại đều chỉ bình thường. Ta thấy con không cần phải làm, cứ kêu đại nha hoàn trong phòng cẩn thận làm vài cái để dùng là được rồi.” Minh Diễm được chỉ hôn cho tam tử của Thái Dương trưởng công chúa, là biểu huynh nhà bác, làm con dâu của bác dù sao vẫn tốt hơn là ngoại nhân. Ánh mắt của Minh Diễm sáng ngời, hàm chứa vô hạn chờ mong vào tương lai, toàn thân tỏa ra không khí vui mừng, hé miệng cười nói, “Nhưng thật ra con muốn tự mình làm vài cái, nhưng lại làm không đẹp, bản tính của con vừa vội vừa nóng, cứ quýnh lên là lại làm không được. Mẫu thân, con thà xử lý sổ sách chứ chẳng nguyện ý làm cái này.” “Không làm thì không làm.” Vệ vương phi thật sự là một người phóng khoáng, nếu không cũng không thể dưỡng ra một Minh Kỳ với tính tình như vậy, nàng vừa cười vừa nói, “Điền trang cửa hiệu đều đã đặt mua đầy đủ, con đã tính toán sẽ dẫn nha hoàn nào theo hay chưa, muốn dẫn bao nhiêu người thì trong lòng phải có dự tính trước.” “Phân Hoa, Phất Liễu, Phanh Trà, Chử Tửu, bốn người, còn có cả nhà Mạnh ma ma và Chu Quý, mẫu thân thấy thế nào?” Minh Diễm là người rất có chủ kiến, bất quá của hồi môn là rắc rối nhất, vừa khẩn trương vừa khó xử, rốt cục vẫn muốn Vệ vương phi giúp đỡ chọn lọc. Vệ vương phi gật đầu nói, “Bốn người các nàng đều đi theo hầu hạ bên cạnh con từ nhỏ, thật sự đáng tin cậy, Mạnh ma ma là nhũ mẫu của con, nhà của Chu Quý trước kia cũng là đại a đầu bên cạnh con, rất thỏa đáng.” Chủ mẫu phúc hậu như Vệ vương phi thật sự rất hiếm thấy, nàng đối đãi với thứ nữ đương nhiên sẽ không như thánh mẫu xem như con ruột của mình, chẳng qua như vậy đã là quá tốt. Giống như Minh Diễm lớn lên do một tay Vệ vương phi nuôi dưỡng, đương nhiên Vệ vương phi phải coi trọng vài phần, nuôi nàng lớn lên, dạy nàng lý lẽ, nay lại giúp nàng xin phong quận chúa. Vệ vương phi nổi tiếng là người một khi không ra tay thì thôi, mà đã ra tay thì xuất thủ tất đắc. Hoàn cảnh của Minh Diễm làm cho mẫu tử Dương phi và Minh Nhã càng thêm kiên định lòng tin, đi theo Vệ vương phi là có thịt ăn. Trong bốn nữ nhi thì không cần phải nói đến Minh Kỳ là đích nữ, tương lai cái mũ quận chúa không thể chạy đâu cho thoát; còn lại ba người, Minh Diễm được Vương phi nuôi dưỡng, lại là trưởng nữ, ngoại lệ được sắc phong quận chúa. Toàn gia có bốn nữ nhi, quận chúa của triều đình cũng không thể giống như rau cải trắng mọc trên đường, như vậy sẽ làm cho người ta hạ giá chính mình, cho nên cơ hội được phong quận chúa của Minh Phỉ và Minh Nhã cực kỳ nhỏ, cùng lắm chỉ đến quận quân là hết mức. Mẫu thân Ngụy phi của Minh Phỉ được Phượng Cảnh Nam sủng ái, phong hào của Minh Phỉ cũng sẽ không quá thấp. Chỉ có Minh Nhã là nguy hiểm, Dương phi đã lâu không được sủng ái, Minh Nhã ở trước mặt Phượng Cảnh Nam cũng không nổi bật, đừng nói đến quận quân, cho dù phong làm huyện chủ cũng đã là khác thường. Cho nên Minh Nhã ở trước mặt Vệ vương phi càng thêm cung kính và ôn hòa, lúc này nghe Vệ vương phi và đại tỷ tỷ bàn về hôn sự, mặc dù trong lòng rụt rè nhưng vẫn lặng lẽ ghi tạc vào lòng. Nàng không thể sánh với đại tỷ tỷ được Vệ vương phi sủng ái, ngày sau e rằng cũng không thể so với Minh Diễm, vì vậy nhất định phải lưu tâm gấp đôi. ……….

đích tử nan vi